Chương 610 Ngươi vô sỉ."

Hàn Vô Phong
Nguồn: tamlinh247.biz
Trong lòng Tiêu Trần vô cùng biết ơn Hạc Phong, dù sao ông ta cho mình một cơ duyên lớn, nếu không có Hạc Phong, làm sao mà Tiêu Trần đạt được cơ hội luyện thể căn nguyên của Địa Mạch Chi Hỏa, không có căn nguyên của Địa Mạch Chi Hỏa, làm thế nào Tiêu Trần có thể tiến bộ nhiều đến thế trong vòng nửa tháng ngắn ngủi. Có ơn tất báo, chính vì mang đầy lòng biết ơn Hạc Phong, cho nên thái độ của Tiêu Trần cũng cực kì tôn kính, sự cung kính này cũng không phải vì thân phận địa vị của Hạc Phong, mà là sự tôn kính đến từ nội tâm của Tiêu Trần. Thấy Tiêu Trần tỏ thái độ tôn kính với mình như thế, Hạc Phong mỉm cười, ấn tượng về Tiêu Trần trong lòng ông ta càng tốt hơn một phần, có ơn tất báo, tâm tính của người này không tệ. m thầm đánh giá một câu, Hạc Phong cười gật đầu rồi nói: "Đi đi, nhớ kỹ, trong thời gian ngắn ngươi đừng đến phòng tu luyện Địa Hỏa nữa, ngươi đã hấp thu đủ Địa Mạch Chi Hỏa, cần chút thời gian để luyện hóa hấp thu, như thế mới có thể tiếp tục lợi dụng Địa Mạch Chi Hỏa để tu luyện." "Vâng." Nghe Hạc Phong nói vậy, Tiêu Trần gật đầu đáp, cho dù Hạc Phong không nói, rõ ràng Tiêu Trần cũng không đến phòng tu luyện Địa Hỏa nữa, từ khi tiếp xúc với căn nguyên của Địa Mạch Chi Hỏa, phòng tu luyện Địa Hỏa đối với Tiêu Trần đã không còn chút lực hấp dẫn nào. Dứt lời, Tiêu Trần quay người lại định đi, chẳng qua đúng lúc này, hình như Hạc Phong đột nhiên nhớ ra điều gì đó, ông ta gọi Tiêu Trần lại, nói một cách thần bí. "Tiêu Trần, ngươi nhớ kỹ một điều, không thể làm trái tông quy, càng không thể công khai giết người trong Thánh Tông, biết không?" Hạc Phong nói một cách rất thần bí, nghe vậy, Tiêu Trần cũng không biết ông ta có ý gì, nhưng vẫn theo lời ông ta mà khẽ gật đầu. Nhìn Tiêu Trần rời đi, trong mắt Hạc Phong chợt hiện lên vẻ lo lắng, bây giờ mãnh hổ đã xuất quan, cũng không biết con mãnh hổ Tiêu Trần này sẽ đối phó với sự trả thù của Thiết Kiếm Môn Nhất Hệ trong nửa tháng nay như thế nào. Vừa nãy Hạc Phong mở lời nhắc nhở là muốn Tiêu Trần nhớ kỹ, hắn có thể gây náo loạn, thậm chí có thể gây nên sóng to gió lớn trong Thánh Tông, nhưng hắn tuyệt đối không thể giết người, nhất là Thập Đại Đệ Tử Thân Truyền như Hà Sơ Tuần. Tiêu Trần tạm thời còn không hiểu ý của Hạc Phong trong những lời này, chẳng qua nhanh thôi, Tiêu Trần lập tức hiểu được. Trên đường trở về Thiên Phong Thánh Tông, đầu tiên hắn đi qua khu vực của đệ tử bình thường, chẳng qua, khi Tiêu Trần vừa mới xuất hiện, ánh mắt của đông đảo đệ tử xung quanh nhìn về phía Tiêu Trần đều có phần kỳ lạ. Hắn nhận ra sự khác thường của các đệ tử, mà cùng lúc đó, sau khi nhận được tin tức Tiêu Trần hiện thân, đệ tử Thiên Tề Tông Nhất Hệ cũng nhao nhao chạy đến. Người chạy đến đầu tiên là ba tên đệ tử bình thường của Thiên Tề Tông Nhất Hệ, trên thân ba người đó đều có vết thương, nhìn thấy Tiêu Trần, họ nhanh chóng tiến đến chào đón, nói với vẻ mặt vội vàng. "Tiêu Trần sư huynh, huynh mau đi đi, mau đến chỗ Hà Sơ Tuần, Cố sư tỷ bị hắn ta mang đi rồi." Tiêu Trần xuất quan và Cố Linh Dao bị mang đi chỉ kém nhau nửa canh giờ, cho nên lúc này nếu Tiêu Trần đi tìm Hà Sơ Tuần, chắc hẳn còn kịp. Nghe ba tên đệ tử nói vậy, Tiêu Trần còn không biết đã xảy ra chuyện gì, mặt lộ vẻ nghi ngờ, hỏi: "Làm sao? Còn nữa, vết thương trên người các ngươi là thế nào?" Bế quan nửa tháng, tất nhiên Tiêu Trần hoàn toàn không biết chuyện bên ngoài, nghe vậy, ba tên đệ tử cũng không màng giải thích quá nhiều, dù sao bây giờ Cố Linh Dao còn đang ở trên tay Hà Sơ Tuần. "Tiêu Trần sư huynh, thời gian không còn kịp rồi, huynh mau đi cứu Cố sư tỷ, tỷ ấy bị Hà Sơ Tuần mang đi, đi trễ thì xong đời." Kẻ ngốc cũng biết Hà Sơ Tuần mang Cố Linh Dao đi là muốn làm gì, nếu mình không chiếm được thì Tiêu Trần cũng đừng hòng có được, lời này do Hà Sơ Tuần chính miệng nói, Hà Sơ Tuần đã lâm vào điên cuồng, hiển nhiên hắn ta muốn chiếm đoạt thân thể của Cố Linh Dao. Thấy ba người vội vàng như thế, đồng thời trong lòng Tiêu Trần cũng đoán được vài phần, cơn lửa giận dâng lên từ đáy lòng, nên hắn cũng không hỏi thêm nữa, Tiêu Trần lắc mình một cái rồi biến mất ngay tại chỗ. Hắn không rõ trong nửa tháng bế quan đã xảy ra chuyện gì, nhưng bây giờ điều mấu chốt nhất vẫn là phải cứu Cố Linh Dao. "Hà Sơ Tuần, ngươi tốt nhất hãy cầu nguyện ngươi chưa động vào Linh Dao, nếu không hôm nay không ai cứu được ngươi đâu." Bay nhanh trên đường đi, trong lòng Tiêu Trần tràn ngập sát ý mà nghĩ. Khi Tiêu Trần đang cấp tốc tiến về chỗ ở của Hà Sơ Tuần, trong nơi ở của Hà Sơ Tuần, Cố Linh Dao bị hắn ta cưỡng ép bắt về, lúc này ở trong phòng của Hà Sơ Tuần, Cố Linh Dao đã bị Hà Sơ Tuần niêm phong tu vi, đối mặt với Hà Sơ Tuần mang vẻ mặt dữ tợn, Cố Linh Dao không ngừng lùi về sau, miệng thì lạnh giọng quát. "Hà Sơ Tuần, ngươi muốn làm gì? Ngươi là Thập Đại Đệ Tử Thân Truyền, ngươi làm như vậy không sợ bị các đệ tử Thánh Tông khinh thường hay sao?" "Khinh thường? Ha ha, thì sao? Cố Linh Dao, từ khi muội bái vào Thiên Phong Thánh Tông, Hà Sơ Tuần ta đối xử với muội có thể nói là phí hết tâm tư, nhưng muội thì sao, hết lần này tới lần khác đều lựa chọn tên phế vật Tiêu Trần đó, ta hỏi muội, ta có chỗ nào thua kém Tiêu Trần?" "Nếu muội đã không biết điều, vậy ta cũng chỉ có thể không từ thủ đoạn, không chiếm được trái tim của muội, chiếm lấy thân thể của muội cũng được." Nói xong, Hà Sơ Tuần vừa sải bước, trong nháy mắt thân hình đã xuất hiện trước mặt Cố Linh Dao, tu vi của Cố Linh Dao bị niêm phong, ở trên tay Hà Sơ Tuần nàng hoàn toàn không có chút sức phản kháng nào, hắn ta không cần tốn nhiều sức đã dùng một tay vòng qua eo ôm Cố Linh Dao lên, Hà Sơ Tuần nhanh chân đi về phía giường. "Hà Sơ Tuần, tên súc sinh này, ta có chết cũng không để ngươi được như ý." Nàng không ngừng giãy dụa, chẳng qua làm sao Cố Linh Dao có thể giãy dụa thoát khỏi cánh tay của Hà Sơ Tuần được, hắn ta đi mấy bước đã đến bên giường, một tay ném Cố Linh Dao lên trên giường, cả người Hà Sơ Tuần lập tức đè lên. Tay phải nhẹ nhàng phất qua gương mặt của Cố Linh Dao, trong mắt Hà Sơ Tuần hiện lên sự tham lam nồng đậm, nói: "Muội muốn chết? Sao ta nỡ chứ, Linh Dao sư muội, muội xem lại muội đi, dung mạo quốc sắc thiên hương như thế, một đại mỹ nhân thế này, Hà Sơ Tuần ta sao nỡ khiến muội hương tiêu ngọc vẫn chứ?" "Ngươi… Ngươi vô sỉ." Cố Linh Dao mắng. "Ha ha, đúng, ta chính là tên vô sỉ, thế nào? Linh Dao sư muội, muội có biết không, từ lần đầu tiên gặp muội, ta vẫn luôn nghĩ tới cảnh tượng chúng ta quan hệ lần đầu tiên, cuối cùng hôm nay ta có thể được như ý nguyện, mỹ nhân như muội, ta thật sự chờ mong sau khi Tiêu Trần biết muội bị ta cưỡng bức chiếm hữu, hắn sẽ có vẻ mặt gì ha ha." Hà Sơ Tuần cất tiếng cười to, nói. Rốt cuộc có thể chiếm hữu Cố Linh Dao, mặc dù vỏn vẹn chỉ là thân thể, nhưng điều này đã khiến Hà Sơ Tuần cực kỳ hưng phấn, đây là một nữ nhân mà hắn ta nhớ thương, hôm nay rốt cuộc hắn ta có thể âu yếm nàng. "Hà Sơ Tuần, e rằng hôm nay ngươi không thể được như nguyện."