Không ngờ Tiêu Trần lại tấn công bất ngờ, tên mập còn chưa kịp phản ứng đã tức giận hét lên theo bản năng:
“Nhóc con chết tiệt, đồ đê tiện này”
Cứ tưởng Tiêu Trần đến là để đưa tiền cho hắn ta, ai ngờ không phải Tiêu Trần đến đưa tiền mà là cho hắn ta một nắm đấm to như cái nồi.
Một tiếng phịch trầm đục vang lên, Tiêu Trần không hề do dự đấm một nắm đấm vào mặt tên mập. Ngay lập tức máu mũi của hắn phụt ra, hai chiếc răng dính máu cũng bay ra theo.
Một đấm đã đánh trúng mục tiêu, Tiêu Trần lạnh lùng nói:
“Còn tưởng rằng ngươi là cái dạng gì, hóa ra thực lực lại yếu như vậy.”
Nói xong, hai tay Tiêu Trần chuyển động không ngừng. Hắn nhún người một cái đã đẩy tên mập xuống đất. Đương nhiên chuyện tiếp theo rất đơn giản, chính là tung ra một đòn hiểm hóc.
Đối mặt với quả đấm thép mạnh mẽ của Tiêu Trần, ban đầu tên mập còn rất kiên cường nhưng ngay sau đó lập tức mềm nhũn.
“Hừ, nếu có bản lĩnh thì buông ta ra. Chúng ta đánh một trận công bằng.
“Ngươi chờ đó, Cẩu gia ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu. Ngươi cứ chờ chết đi”
“A, đại ca. Nhẹ chút nhẹ chút. Đại ca đừng đánh vào mặt ta, ta dựa vào khuôn mặt này để kiếm cơm đấy.
Sự cứng rắn của tên mập chỉ tồn tại chưa đến mười nhịp thở, sau đó nhanh chóng chịu thua. Nghe hắn ta cầu xin tha thứ, Tiêu Trần bĩu môi nói:
“Ngươi dựa vào khuôn mặt này để kiếm cơm à? Dựa vào khuôn mặt này của ngươi, sớm muộn gì cũng chết đói.”
Tiêu Trần tỏ vẻ khinh thường, nhưng động tác tay của hắn đã dừng lại. Hắn nắm lấy cổ tên mập và nhấc cả người hắn ta lên không trung một cách dễ dàng.
Đừng thấy thân thể to lớn của tên mập, mà lúc này, hắn ta ở trong tay Tiêu Trần chỉ như một con gà. Tiêu Trần nhìn tên mập bằng ánh mắt lạnh lùng, thản nhiên nói:
“Bây giờ bắt đầu, ta hỏi ngươi trả lời. Nếu ngươi dám nói dối một câu thì ta sẽ
khiến ngươi cả đời này sẽ không làm được nam nhân. Hiểu chứ?”
Giọng nói của Tiêu Trần lạnh như băng. Nghe vậy tên mập run lên bần bật, vô thức kẹp chặt hai chân lại gật gật đầu. Bộ dạng thật đáng thương, đã hoàn toàn khác so với vừa rồi.
Cũng coi như hài lòng với thái độ của tên mập, Tiêu Trần hỏi:
“Ngươi tên gì.”
“Đại ca, ta tên... ta tên Cẩu Đản.” Nghe Tiêu Trần hỏi, tên mập đáp.
Cẩu Đản? Nghe vậy, Tiêu Trần sa sầm nét mặt, ngay lập tức đấm vào bụng tên mập một đấm khiến hắn ta phun ra một ngụm nước đằng. Tên mập tái mặt hét lên. “Đại ca, tại sao ngươi lại đánh ta? Ta trả lời mà”
“Hừ, ta hỏi chính là tên thật chứ không phải biệt danh của ngươi.” Đối mặt với tiếng hét thảm thiết của tên mập, vẻ mặt Tiêu Trần vẫn lạnh như băng nói.
Cẩu Đản? Con mẹ nó, đây có phải là mạng người không? Trong lòng Tiêu Trần càng lúc càng lạnh. Xem ra tên mập này vẫn cần phải dạy dỗ, nếu không hắn ta thật sự không biết Mã Vương Gia có mấy con mắt.
Hắn định tiếp tục chỉnh đốn tên mập, nhưng ngay sau đó, tên mập kêu lên
“Đại ca, đúng thật ta tên là Cẩu Đản. Tiểu nhân họ Lý, tên Cẩu Đản. Tên đầy đủ của ta là Lý Cẩu Đản. Tiểu nhân không lừa ngươi.”
Nhìn thấy tên mập nước mắt nước mũi giàn giụa, Tiêu Trần ngẩn người. Chẳng lẽ thằng cha này tên Cẩu Đản? Nhưng cái tên này cũng quá buồn cười rồi.
“Đây có phải là tên mà phụ mẫu ngươi đã đặt cho ngươi không?” Tiêu Trần hỏi. “Đúng đúng, chính cha ta đã đặt cho. Lý Cẩu Đản gật đầu lia lịa.
“Hử? Vậy phụ thân ngươi là cha ruột của ngươi à? Ngươi chắc chắn ngươi là con ruột của ông ta chứ?” Nghe vậy, Tiêu Trần hỏi lại. Không thể nào chứ, trên đời này lại có người cha đặt cho con mình một cái tên như thế à? Chỉ có một khả năng, đó không phải là cha ruột.
lời:
Tuy nhiên, Tiêu Trần đã thất vọng vì điều này. Lý Cẩu Đản kiên quyết gật đầu và trả
“Đại ca, đương nhiên là cha ruột rồi. Chuyện này sao có thể là giả được.
Nhân tài. Sau khi nghe những lời của Lý Cẩu Đản, Tiêu Trần chỉ cảm thấy rằng chắc chắn cha hắn ta là một nhân tài. Nếu đã như vậy, Tiêu Trần cũng không vướng bận đến vấn đề này nữa, hắn bắt đầu hỏi câu kế tiếp.
Lý Cẩu Đản này đích xác là một cái gối thêu hoa. Lúc này đã bị Tiêu Trần dọa cho hoảng sợ, cho nên đối mặt với câu hỏi của Tiêu Trần, hắn ta biết gì nói đó và nói hết những gì mình biết. Thậm chí có lúc không cần Tiêu Trần hỏi, hắn ta còn có thể suy một ra ba. Rất thông minh.
Thái độ của Lý Cẩu Đản khiến Tiêu Trần rất hài lòng, đồng thời cũng đỡ được rất nhiều phiền phức. Sau một phen hỏi thăm, Tiêu Trần cũng biết được ngọn nguồn.
Lý Cẩu Đản này đến từ một một tòa thành trại trong Phong Nhạc Tam Thập Nhị trại tên là Bát Phương trại. Hơn nữa có một điều bất ngờ là đừng nhìn tên Lý Cẩu Đản này như vậy nhưng thật ra hắn ta là một chàng công tử chính hiệu. Ít nhất tại Bát Phương trại, hắn ta chính là một tiểu bá vương độc nhất vô nhị.
Đơn giản Lý Cẩu Đản chính là trại chủ của Bát Phương trại, đồng thời cũng là đứa con duy nhất của Lý Phương - môn chủ của Bát Phương môn.
Tại Bát Phương trại, Lý Phương được công nhận là đệ nhất cường giả có tu vi Đạo Hoàng Cảnh Tiểu Thành, mà Lý Cẩu Đản là con trai độc nhất của ông ta nên đương nhiên sẽ không ai dám khiêu khích hắn ta.
Không ngờ rằng Lý Cẩu Đản lại có thân phận như vậy. Có điều khi nhìn thấy dáng vẻ hiện giờ của Lý Cẩu Đản, Tiêu Trần thấy hắn ta chẳng có mối liên hệ nào với Lý Phương cả.
Đừng nói là khí chất, chỉ nói đến tu vi thôi. Chậc chậc, Lý Cẩu Đản năm nay đã gần bốn mươi mà mới có tu vi Vấn Đạo Cảnh Tiểu Viên Mãn. Thật hết nói nổi.
Tất nhiên, Tiêu Trần không biết rằng bản thân Lý Cẩu Đản không có tư chất để tu luyện. Hơn nữa hắn ta cũng không có hứng thú với việc tu luyện. Ngoài ra, tài nguyên tu luyện ở Phong Nhạc Sơn Mạch rất khan hiếm, cho dù Lý Phương là một Đạo Hoàng Cảnh Đại Năng nhưng vì hoàn cảnh ông ta không thể gom góp nhiều tài nguyên tu luyện cho Lý Cẩu Đản.
Là một tên tội phạm bị truy nã, Lý Phương không thể ra thế giới bên ngoài để tìm tài nguyên tu luyện cho Lý Cẩu Đản. Như vậy quả thực là tìm đến cái chết. Không cần phải nghi ngờ gì cả, chỉ cần Lý Phương rời khỏi Phong Nhạc Sơn Mạch, cho dù đó là phủ Thiên Phong hay phủ Thiên Nhạc thì kết quả chỉ có một. Đó là bị bắt giữ ngay.
Trong những năm tháng dài đằng đẳng, ngoại trừ một ít cấm địa trong Phong Nhạc Sơn Mạch thì hầu như tất cả địa bảo ở những nơi khác đều đã bị vơ vét. Cho nên, ảo cảnh tu luyện hiện tại ở Phong Nhạc Sơn Mạch có thể nói là cực kỳ gian khổ.
Đã biết thân phận của Lý Cẩu Đản, Tiêu Trần tiện tay ném hắn ta đi. Bỗng nhiên trong đầu hắn nảy ra một kế hoạch, hắn tủm tỉm cười đi đến trước mặt Lý Cẩu Đản. Nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của Tiêu Trần, Lý Cẩu Đản rất căng thẳng đến nỗi suýt chút nữa đã bật khóc:
“Đại ca, đừng đánh ta nữa. Ta đã trả lời ngươi rồi, đừng đánh nữa. Ngươi muốn tiền chứ gì? Ta có tiền đây, ta có tiền. Chỉ cần đại ca đừng đánh ta nữa, trong nạp giới ta có gì đều là của đại ca hết.”
Nghe Tiêu Trần nói vậy, Lý Cẩu Đản sửng sốt một lúc. Sau đó hắn ta nhìn Tiêu Trần với vẻ sợ hãi.