Diễn biến của sự việc hiển nhiên nằm ngoài dự đoán của ba tên cường giả Bắc Minh gia, không ngờ rằng Triệu Cường lại vô dụng như vậy, ngay cả một thắng nhãi ranh cũng không ngăn cản được.
Ngược lại với sự lo lắng của ba người Bắc Minh gia, trong lòng ba người Hoàng Đạo Cảnh đại năng Nam Cung gia bên này kiên định, xem tình hình trước mắt Tiêu Trần giết Triệu Cường cũng chỉ là vấn đề thời gian, chỉ cần Triệu Cường có ý kiến, thì bang Thanh Mã sẽ trở thành rắn mất đầu tuyệt đối không thể nào ngăn cản được Tiêu Trần bọn họ.
Vì vậy, bây giờ ba cường giả Nam Cung gia chỉ cần làm duy nhất việc này, chính là ngăn chặn người Bắc Minh gia, để Tiêu Trần bọn họ có thể an toàn thoát ra ngoài.
Suy nghĩ cẩn thận chuyện này, ba cường giả Nam Cung gia liền thay đổi điên cuồng hơn trước đây, không nóng vội phân chia thắng bại, chỉ muốn gắt gao ngăn lại ba tên Bắc Minh gia, khiến bọn chúng không còn cách nào rời đi.
Cảm giác được sự thay đổi của ba người Nam Cung gia, Bắc Minh gia bên kia sao lại không biết được đám người Nam Cung gia đang nghĩ gì, sắc mặt của nguyên một đám người tái mét nhưng cũng không có biện pháp nào.
Quả thực không có cách nào để rời khỏi đây, ba người Bắc Minh gia chỉ có thể trơ mắt nhìn Tiêu Trần áp chế Triệu Cường, trong lòng không khỏi tức giận, nhưng bọn hắn bất lực không làm được gì.
Đương nhiên Tiêu Trần không để ý đến trận chiến giữa Bắc Minh gia và Nam Cung gia, một trận chiến đấu như vậy không phải là nơi mà Tiêu Trần có thể can thiệp.
Vào lúc này, Tiêu Trần chỉ có một nhiệm vụ trước mắt đó chính là giết chết Triệu Cường, sau đó đem theo mọi người nhanh chóng rời khỏi đây, thoát khỏi nguy hiểm.
Cầm trong tay Mặc Long Kiếm, từng bóng kiếm đầy trời vây quanh Triệu Cường, mặc dù thời gian chiến đấu không dài nhưng trên người của Triệu Cường đã chẳng chịt vết thương.
Càng lúc càng khó mà kiên trì, nhân lúc Triệu Cường mất đà, Tiêu Trần nhanh chóng nắm lấy cơ hội này, dùng kiếm chém ra, phá vỡ phòng ngự của Triệu Cường, hắn lập tức đưa ra một ngón tay ra, sau đó trực tiếp thi triển Can
Tương Kiếm Chỉ.
Một đạo kiếm màu đỏ như máu mãnh liệt mà bắn ra, khiến Triệu Cường không kịp phản ứng, từ giữa lông mày hắn lóe lên một tia chớp.
Một giọt máu tươi từ trên trán Triệu Cường rơi xuống, hai mắt hắn trợn lên, Triệu Cường hiển nhiên không ngờ tới có ngày mình lại chết trong tay một tên tiểu bối như Tiểu Trần.
Trận chiến đấu giữa Tiêu Trần và Triệu Cường kết thúc rất nhanh, đương nhiên, đây cũng chính là lý do khiến Tiêu Trần dốc toàn lực ngay từ đầu, không giữ lại chút nào, Bách Luyện Chiến Thể sớm đã bị Tiêu Trần thi triển đến cực hạn rồi, dùng cơ thể mạnh mẽ của mình Tiêu Trần trực tiếp chèn ép Triệu Cường.
Triệu Cường đã chết, dẫn đến khí thế những người khác ở bang Thanh Mã đột nhiên cũng giảm sút, ba tên Bắc Minh gia lúc này cũng hơi sững sờ.
Có thể nói, với sự sụp đổ của Triệu Cường, thế cục lúc này đã hoàn toàn thay đổi, khi Tiêu Trần gia nhập vào trận chiến của bọn người Cố Linh Dao, đám người bang Thanh Mã trực tiếp bị giết đến mức người ngã ngựa đổ.
Đến cả Triệu Cường là người mạnh nhất cũng đã bị Tiêu Trần giết chết, như vậy những người khác dưới bang Thanh Mã làm sao dám coi Tiêu Trần là đối thủ của mình.
“Không nên hiếu chiến, toàn lực phá vây.
Chủ động tham gia cuộc chiến, Tiêu Trần khế quát một tiếng, sau đó lập tức mang theo đám người phóng về phía ngoài sơn cốc.
Đi theo sau Tiêu Trần và nhìn bóng lưng của hắn, Nam Cung Yến vẫn có cảm giác như mình đang ở trong một giấc mộng, trong lòng âm thầm sợ hãi nói.
"Hắn thật sự đã giết chết Triệu Cường, chuyện này.."
Về kết quả Tiêu Trần giết Triệu Cường, Nam Cung Yến thật sự nhất thời vẫn chưa thể tiếp thu được, nhưng bây giờ cũng không phải lúc nói những lời khi nãy, đám người đi theo Tiêu Trần liều chết xông lên.
Nhưng trái lại nếu như không có bang Thanh Mã của Triệu Cường, căn bản không thể ngăn được Tiêu Trần bọn họ phá vòng vây thoát đi mà không có bị tổn thất về người, Tiêu Trần đem theo mọi người rời khỏi sơn cốc, trực tiếp
chạy vọt vào rừng rậm rồi biến mất không còn thấy bóng dáng.
Chỉ có một số người bị thương, không có người chết, nhìn đám người Tiêu Trần chạy vào trong rừng rậm, chỉ còn thừa lại mười tên bang Thanh Mã, ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, bọn hắn giờ như rắn mất đầu, hiển nhiên chúng không dám đuổi theo Tiêu Trần bọn họ.
"Làm sao bây giờ?"
Một đám người đứng ngây ngốc một lúc, thì một tên bang Thanh Mã trong chúng mở miệng nói chuyện phá vỡ không khí.
Đuổi theo hay không đuổi theo, nghe lời nói của người này, một tên khác trong chúng chúng liền lạng giọng nói: "Bang chủ đã chết, muốn đuổi theo thì các người đuổi theo đi, ta cũng không dám, lần này bắt cóc đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông và đại tiểu thư Nam Cung gia, ta phải đi trốn đây"
Triệu Cường chết, đám người Nam Cung Yến thành công thoát thân, ai cũng biết tiếp theo bang Thanh Mã sẽ phải đối mặt chính là lửa giận của Nam Cung gia và Thiên Phong Thánh Tông.
Không nói tới Nam Cung gia, làm gì có thế lực nào có thể đối mặt được với lửa giận của Thiên Phong phủ trong Thiên Phong Thánh Tông? Lại càng không nói tới chỉ là một cái bang Thanh Mã tầm thường.
Hoàn toàn không có ý định tiếp tục truy đuổi đám người Tiêu Trần, lời này vừa nói ra, tên bang Thanh Mã này liền nhanh chóng lập tức bỏ chạy về hướng khác, đương nhiên là chạy trốn, bằng không đợi Thiên Phong Thánh Tông tức giận tìm đến cửa, e rằng bọn họ không có người nào có thể sống được.
Có một người bắt đầu bỏ đi đi rất nhanh những mười mấy tên còn lại trong bang Thanh Mã như là ong vỡ tổ tản ra bốn phía chạy thục mạng, tan đàn xẻ nghé.
Thấy đám người bang Thanh Mã nhanh chóng thoát thân, sắc mặt của ba tên cường giả Bắc Minh gia vô cùng âm u, việc đã đến nước này, ba người bọn chúng cũng biết lần này mọi chuyện đã thất bại, Nam Cung Yến và đệ tử Thiên Phong Thánh Tông đã chạy thoát thành công.
Chấp nhận thất bại, lúc này, tên dẫn đầu ba người Bắc Minh gia nhìn về phía người dẫn đầu ba người Nam Cung gia nói.
"Tiểu thư Nam Cung Yến đã thoát khỏi nguy hiểm, chúng ta chắc cũng không cần thiết lại tiếp tục đánh đúng không? Như vậy cũng chẳng tốt cho ai
cả, kết quả đơn giản chính là lưỡng bại câu thương."
Nam Cung Yến chạy thoát, Bắc Minh gia cũng không có lý do để đánh tiếp, có điều nghe lời này người dẫn đầu Nam Cung gia bên kia lại lạnh giọng cười, nói.
"Ai, không cần vội vậy, tiểu thư nhà ta vừa mới chạy thoát được, chúng ta vẫn nên chiến ba ngày ba đêm, đợi đến khi tiểu thư nhà ta thực sự đến nơi an toàn, Nam Cung gia bọn ta tự nhiên sẽ dừng tay lại."
Bây giờ vẫn chưa thể dừng tay được, Nam Cung Yến vừa mới chạy thoát, có quỷ mới biết Bắc Minh gia có mưu đồ gì nữa không, nếu để cho Nam Cung Yến rơi vào tay Bắc Minh gia, vậy bọn họ sẽ gây ra sai lầm lớn hơn.
Vì vậy ba cường giả Nam Cung gia tiếp tục chặn lại ba người Bắc Minh gia, chờ đến khi Nam Cung Yến hoàn toàn đến nơi an toàn, sau đó mới thả đám người Bắc Minh gia đi, như vậy có thể bảo đảm không có chút sai sót nào.
Tất cả người trong bang Thanh Mã vội vàng tan rã, nhưng phía trên trời, trận chiến giữa sáu người Đạo Hoàng Cảnh đại năng vẫn còn tiếp tục, chỉ là hai bên đánh nhau không còn kịch liệt như trước nữa, ai cũng có thể thấy được mục đích bọn hắn đánh nhau là vì muốn kéo dài thời gian chứ không phải vì phân thắng bại.