Nam Cung Yến vốn không phải là đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông, dù sao gia tộc khác với tông môn, giống như thế lực tông môn của Thiết Kiếm Môn vậy, đệ tử của bọn họ thường sẽ sùng bái Thiên Phong Thánh Tông, còn thế lực gia tộc như Nam Cung gia không như vậy, đệ tử trong tộc, đặc biệt là đệ tử dòng chính, thông thường đều sẽ lựa chọn tu luyện ở trong tộc.
Cũng bởi vì như thế, Nam Cung Yến mới không gia nhập vào Thiên Phong Thánh Tông, nhưng trải qua chuyện lần này, cũng không biết nàng nghĩ như thế nào, đột nhiên quyết định muốn vào Thiên Phong Thánh Tông để tu luyện, do vậy, Nam Cung Thiên cũng có chút bất lực, đáng tiếc không chịu được sự nhõng nhẽo đòi hỏi của Nam Cung Yến, cuối cùng chỉ có thể gật đầu đồng ý.
Là đại tiểu thư của Nam Cung gia, chuyện của Nam Cung Yến vào Thiên Phong Thánh Tông tu luyện cũng không khó, dù sao nói thế nào Nam Cung Dật cũng là một vị trưởng lão của Thiên Phong Thánh Tông, tuy không có thực lực gì nhưng vẫn có thể sắp xếp cho một người đi vào được.
Nghe được lời của Nam Cung Yến, Tiêu Trần cười gật đầu nói: "Được, đến lúc đó ngươi tới ta sẽ mời ngươi đến Thanh Phong lâu ăn một bữa thịnh soạn để chào mừng ngươi."
"Thanh Phong lâu, đây chính là ngươi nói đấy không được quạt.
Nghe vậy, Nam Cung Yến lập tức vui vẻ, nàng cũng từng nghe qua tên gọi của Thanh Phong lâu, đương nhiên biết rượu và đồ nhắm ở trong đó rất không bình thường.
Sau khi hứa hẹn với nhau, Tiêu Trần và đoàn người Cố Linh Dao liền bước vào truyền tống trận hướng về phía thành Nam Cảnh.
Ở thành Nam Cảnh, đương nhiên Tiêu Trần được Nam Cung Dật nhiệt tình chiêu đãi, hơn nữa Nam Cung Dật cũng đặc biệt nói về chuyện cha con Lý Cẩu Đàn, nói với Tiêu Trần rằng, lệnh truy nã của hai người đã được dỡ bỏ, đồng thời người của Nam Cung gia cũng đã trên đường đi đến Phong Nhạc Sơn Mạc rồi, đến lúc đó Nam Cung gia cũng sẽ sắp xếp đưa hai cha con bọn họ đến Thiên Tề Tông.
Đối với lần này, đương nhiên Tiêu Trần cảm hơn rất nhiều, sau nay có lẽ Tiêu Trần không có giao lưu gì với Lý Cẩu Đan nữa, nhưng cha con hắn cũng không phải người xấu, giúp đỡ bọn họ cũng không vấn đề gì.
Chỉ ở thành Nam Cảnh một đêm, sáng sớm hôm sau, Tiêu Trần cùng đoàn người trở về phủ Thiên Phong.
Lần này bọn họ không ở lại phủ Thiên Phong nữa, mọi người trực tiếp trở về Thiên Phong Thánh Tông.
Trước tiên đưa Cố Linh Dao trở về, sau đó Tiêu Trần lại dẫn theo vài tên đệ tử đi
tìm Hạc Phong, đồng thời nói đúng như sự thật chuyện của Phong Nhạc Sơn Mạch với Hạc Phong, bao gồm cả chuyện Thánh Lăng của Bạch Cốt Thánh Giả, và chính mình chém giết năm tên đệ tử.
Hiển nhiên Hạc Phong không thèm để ý chuyện Tiêu Trần chém giết năm tên đệ tử bình thường trong Thánh Lăng của Bạch Cốt Thánh Giả, chuyện hắn quan tâm hơn chính là Thánh Lăng của Bạch Cốt Thánh Giả.
Sau khi nghe Tiêu Trần nói xong, Hạc Phong thẩm lẩm bẩm: "Bạch Cốt Thánh Giả, không ngờ tới Thánh Lăng của hắn lại ở Phong Nhạc Sơn Mạch, xem ra việc này cần phải báo cho Thánh Tôn đại nhân.
Chuyện lăng tẩm của Thánh Giả không phải chuyện nhỏ, vì thế Hạc Phong rất coi trọng, nhưng Tiêu Trần biết rất rõ bây giờ Thánh Lăng của Bạch Cốt Thánh Giả đã không thể mở lại được nữa rồi, bởi vì không có chìa khóa, trừ khi là có Thánh Giả mạnh mẽ xé rách không gian, nhưng những thứ này đã không liên quan đến Tiêu Trần rồi.
Về phần việc Thiên Phong Thánh Tông chuẩn bị xử lý Thánh Lăng của Bạch Cốt Thánh Giả như thế nào, Tiêu Trần cũng không quan tâm.
Sau khi nói rõ với Hạc Phong xong, Tiêu Trần xin cáo lui, còn Hạc Phong vội vã đến chỗ ở của Thiên Phong Thánh Giả.
Nơi ở đều đã chuyển đến khu vực đệ tử thân truyền, trên đường trở về, Tiêu Thánh thở dài nói: "Thiên Phong Thánh Tông, trước đây còn chưa có ai, thế nhưng ta biết Thiên Phong Thánh Giả ngày đó, không ngờ rằng tiểu tử này có thể đột phái đến Thánh Cảnh.
Tiêu Thánh cũng không nghe nói về Thiên Phong Thánh Tông, ở thời đại của hắn không có Thiên Phong Thánh Tông, thế nhưng trong giọng điệu không khó nghe ra, trong mắt của Tiêu Thánh thì Thiên Phong Thánh Giả đó chỉ là một đứa bé.
Ra ngoài một khoảng thời gian rồi trở về Thiên Phong Thánh Tông, Tiêu Trần cũng hiếm thấy thư thái, trở về chỗ ở của mình, cũng chính là chỗ ở cửa đệ tử thân truyền thứ 10, nghe thấy Tiêu Trần trở về, bốn tỳ nữ hết sức vui mừng.
Vốn định lập tức đến hồ Thiên Linh nhưng Tiêu Thánh lại bảo Tiêu Trần chờ thêm mấy ngày, dù sao đã trôi qua thời gian mấy ngàn năm, Thiên Hà lục địa cũng đã xảy ra sự biến đổi long trời lở đất, Tiêu Thánh còn cần phải dựa vào bản đồ bây giờ của Thiên Hà lục địa mới có thể tìm thấy vị trí chính xác của Hồ Thiên Linh
Để Tiêu Trần yên ổn không nóng vội, mấy ngày sau, Tiêu Trần đúng là nhàn rỗi, mỗi ngày ngoài việc tu luyện chính là làm bạn với tiểu nha đầu Cổ Linh Dao này rồi.
Điều đáng nói đến là, trong lúc này Nam Cung Yến cũng đã thành công bái nhập
vào Thiên Phong Thánh Tông, thế nhưng cũng chỉ là một đệ tử bình thường, Nam Cung Yến cũng không quan tâm đến điều này, còn Tiêu Trần cũng như đã hứa trước đó, mời Nam Cung Yến, Cố Linh Dao và đám bạn tốt bên cạnh Mộc Phong cùng nhau đến Thanh Phong Lâu ăn một bữa thịnh soạn.
Cuộc sống trải qua rất bình thường, mà trong mấy ngày nay, Tiêu Thánh ngoài việc không ngừng thông qua ghi chép tìm kiếm tung tích của Hồ Thiên Linh còn thực sự bị tài năng tu luyện của Tiêu Trần làm cho chấn động.
Lúc đầu còn tưởng rằng thiên phú của Tiêu Trần không tệ, nhưng về sau Tiêu Thánh hoàn toàn có thể khẳng định, tài năng thiên phú của Tiêu Trần nhất định đã đạt đến cấp Thánh Tử rồi, thậm chí còn hơn thế nữa rồi, cho dù so với Tiêu Thánh hắn, tài năng của Tiêu Trần cũng phải vững vàng vượt qua một đường.
Nói cách khác, tài năng của Tiêu Trần còn cao hơn cả Tiêu Thánh, đồng thời Tiêu Thánh còn ngạc nhiên hơn, chính là Bách Luyện Chiến Thể và Phôi Kiếm Thiên Đạo của Tiêu Trần.
Tiêu Thánh không biết nhiều về Phôi Kiếm Thiên Đạo nhưng hắn biết rõ Phôi Kiếm Thiên Đạo này quả thực chính là thể chất mạnh nhất đối với kiếm tu.
So với Phôi Kiếm Thiên Đạo, Tiêu Thánh hiểu rõ nhiều hơn về Bách Luyện Chiến Thể, công pháp luyện thể mạnh nhất của Thiên Hà lục địa, điều này khỏi phải nói.
Biết được hai bí mật này của Tiêu Trần, Tiêu Thánh không khỏi thở dài một cái nói: "Tên tiểu tử ngươi này, quả thực không biết gặp phải may mắn gì, lại có thể có cơ duyên tuyệt thế như vậy, Phôi Kiếm Thiên Đạo không cần phải nói, nhưng còn Bách Luyện Chiến Thể, chà chà, xem ra không bao lâu nữa, các Thánh tử, Thánh Nữ của Thiên Hà lục địa này sẽ ăn đủ rồi, ha ha, nghĩ xem nếu như để cho bọn họ biết được, ngoài Tiêu Thánh ta ra, bây giờ Tiêu thị nhất tộc của ta lại có thêm một yêu nghiệt càng thêm biến thái, đến lúc đó lại ép các thế hệ Thánh tử, Thánh Nữ không thể ngóc đầu lên được. Thú vị, thật thú vị.”
Tiêu Thánh có thể khẳng định, chỉ cần cho Tiêu Trần thêm một chút thời gian, Tiêu Trần chắc chắn có thể đạt tới đỉnh cao như hắn đã từng đạt được, thậm chí còn có thể hơn.
Tiêu Thánh vui vẻ cười vang nói, nghe vậy Tiêu Trần cũng rất tò mò, không khỏi hỏi: "Lão tổ, những Thánh tử, Thánh Nữ của Thiên Hà lục địa này rất lợi hại sao? So với để tử thân truyền của Thiên Phong Thánh Tông thì thế nào?"