Đối với hành động của m Thánh Tông, dĩ nhiên Tiêu Trần không biết rõ tình hình, sau khi trải qua mấy ngày bình tĩnh lại, rốt cuộc cũng tới ngày Tiêu Thánh tìm được vị trí của Linh Trì.
Chỉ có điều, sau khi tìm thấy được vị trí của hồ Thiên Linh, Tiêu Thánh chẳng những không có chút kinh ngạc nào, ngược lại trên mặt còn lộ vẻ nghiêm nghị.
Trong phòng, Tiêu Trần ngồi đối diện với Tiêu Thánh, đối diện với thân hình hư ảo của Tiêu Thánh, ánh mắt Tiêu Trần nhìn bản đồ trên bàn, khẽ nhíu mày nói: “Lão tổ, thế nào?”
Sáng sớm hôm nay Tiêu Thánh nói với mình đã tìm được vị trí của hồ Thiên Linh, vốn phải là một chuyện đáng vui mừng, nhưng trái lại vẻ mặt của Tiêu Thánh lại tỏ ra nghiêm nghị, điều này khiến Tiêu Trần có chút nghi hoặc.
Nghe lời này của Tiêu Trần, Tiêu Thánh nhẹ nói: “Vị trí của hồ Thiên Linh hiện giờ chắc là ở bên trên Phong Nguyên, mà Phong Nguyên, hẳn là ngươi đã nghe nói qua?” Phong Nguyên, nghe lời nói này của Tiêu Thánh, Tiêu Trần vốn hơi sững sờ một chút, nhưng rất nhanh Tiêu Trần đã hiểu rõ tại sao Tiêu Thánh lại biểu hiện như vậy.
Bên trong phủ Thiên Phong, Phong Nguyên chính là nơi nổi tiếng nhất ở đây, có một không hai, về phần nguyên nhân, không phải vì phong cảnh ở Phong Nguyên hay cái nào khác, mà bởi vì sự nguy hiểm của Phong Nguyên.
Nói đơn giản, Phong Nguyên này chính là một mảnh bình nguyên, chỉ có điều so với một bình nguyên bình thường thì gió lớn trên Phong Nguyên khắp nơi đủ để xé nát thân thể của võ giả.
Bên trên Phong Nguyên, cuồng phong gào thét quanh năm, những cơn gió mạnh này có thể nói chính là một con dao sắc bén, những võ giả dưới Đạo Vương Cảnh tiếp xúc sẽ chết ngay lập tức, về phần những võ giả cực cao bên trên Đạo Vương Cảnh, cũng chỉ có thể hành động bên ngoài Phong Nguyên, thậm chí còn có lời đồn, cho dù là Thánh giả cũng không dám tùy ý xâm nhập vào Phong Nguyên, bời vì càng đi sâu vào trung tâm của Phong Nguyên thì sức gió càng mạnh hơn.
Được mệnh danh là tứ đại tử địa của Thiên Hà lục địa và là nơi nguy hiểm nhất ở Cổ Thánh Châu.
Hồ Thiên Linh ở một nơi như vậy, dựa vào Tiêu Trần hiện tại căn bản không có cách đi tới, dựa vào tu vi của Tiêu Trần, chỉ sợ chỉ cần bước vào Phong Nguyên, trong nháy mắt liền bị xé thành từng mảnh nhỏ.
Chính vì điều này, sắc mặt của Tiêu thánh mới nghiêm nghị như vậy, hắn muốn sống lại, trước tiên nhất định phải có hồ Thiên Linh, mặc dù bây giờ đã biết được vị trí
chính xác của hồ Thiên Linh, nhưng căn bản Tiêu Trần không có cách nào bước vào.
Trên mặt cùng lộ ra vẻ nghiêm nghị, hai người đều rơi vào trầm mặc, cảm giác này thật giống như là rõ ràng có một miếng thịt mỡ đặt ở trước mặt ngươi, nhưng ngươi lại không có cách nào lấy được nó, khiến cho người ta cực kỳ không cam lòng, nhưng cũng không thể làm gì.
Trầm mặc nửa ngày, vẫn là tiêu Trần mở miếng nói trước phá vỡ sự im lặng nói: “Lão tổ, còn có tung tích của hồ Thiên Linh khác hay không?”
Nếu như không có cách nào lấy được hồ Thiên Linh này, dĩ nhiên là Tiêu Trần có ý muốn tìm hồ Thiên Linh khác, nghe vậy, Tiêu Thánh bất đắc dĩ cười nói.
“Ngươi cho rằng hồ Thiên Linh là bắp cải trắng sao, ngay cả Linh Trì cũng vô cùng hiếm thấy, huống chi là hồ Thiên Linh, nhìn toàn bộ Thiên Hà lục địa, số lượng hồ Thiên Linh cũng sẽ không vượt quá số lượng một bàn tay, không nói trước ta hoàn toàn cũng không biết vị trí của các hồ Thiên Linh khác, dù có biết chỉ sợ ngươi cũng không có cách nào, hoặc là giống như hồ Thiên Linh này nằm bên trong tử địa, hoặc chính là bị khống chế bởi những cường đại tông môn như Cổ Thánh Tông.”
Muốn đánh chú ý lên những hồ Thiên Linh khác là không thể nào, Tiêu Thánh trực tiếp cắt đứt suy nghĩ này của Tiêu Trần.
Đã không thể nào có hồ Thiên Linh khác, nên trước mắt cũng chỉ bày ra hai con đường, hoặc là từ bỏ, hoặc nghĩ cách tiến vào Phong Nguyên, chỉ có điều muốn đi vào Phong Nguyên nói nghe thì dễ.
“Lão tổ, chẳng lẽ không có cách nào tiến vào Phong Nguyên sao?" Nhìn về phía Tiêu thánh, Tiêu Trần lần nữa mở miệng hỏi.
“Ngươi đột phá lên được Thánh Cảnh như vậy có lẽ sẽ còn một tia cơ hội.” Nghe vậy, Tiêu Thánh mở miệng trả lời.
Đột phá Thánh Cảnh có lẽ còn có thể xâm nhập vào Phong Nguyên, nghe lời này, Tiêu Trần bó tay rồi, bây giờ hắn mới nhập môn Chứng Đạo Cảnh, còn cách Thánh Cảnh xa vạn dặm, không nói đến cái khác, cho dù đợi đến lúc hắn đột phá Thánh Cảnh, chỉ sợ sợi thánh hồn của Tiêu Thánh khi đó e rằng đã sớm biến thành không khí rồi.
Có vẻ như ngay cả Tiêu Thánh cũng không có cách nào, đối với lần này, Tiêu Trần cũng hết hi vọng, nhưng mà đúng lúc này, vẻ mặt Tiêu Thánh vẫn luôn cực kì Nghiên nghị đột nhiên lộ ra một nụ cười nói: “Thật ra vẫn còn một cách, có điều cần chuẩn bị một chút.”
Tiêu Thánh vừa rồi cố ý thừa nước đục thả câu, sau khi nghe lời này, Tiêu Trần lúc này tức giận nói: “Lão tổ, người đang đùa giỡn với ta hay sao?”
“Ha ha.” Nghe vậy, Tiêu Thánh cao giọng cười to nói, không thèm để ý chút nào tới
bất mãn của Tiêu Trần.
Thật ra theo như lời của Tiêu Thánh nói biện pháp khác kia cũng không dễ dàng, dựa vào tu vi không có cách nào ngăn cản được kình phong của phong nguyên, như vậy hiển nhiên cũng chỉ có thể mượn vào sự giúp đỡ từ sức mạnh bên ngoài, sức mạnh bên ngoài này đơn giản chính là hai thứ, một là linh bảo phòng ngự, mà hai là Phù Triện.
Linh bảo phòng ngự không cần nhiều lời, dựa vào ý của Tiêu Thánh, chỉ cần là Linh Bảo thiên cấp trở lên của linh bảo phòng ngự, có thể lấy bao nhiêu cũng được, cành nhiều càng tốt.
Còn Phù Triện, trong trí nhớ của Tiêu Thánh, chỉ có một loại Phù Triện có thể ngăn cản được kình phong của Phong Nguyên, tên là Hắc Giáp phù, là Phù Triện thánh cấp phòng ngự.
Chỉ có điều, muốn luyện chế ra Hắc Giáp phù này, không chỉ cần phải có phù sư Thánh cấp ra tay, mà còn cần có các vật liệu cũng cực kỳ phức tạp và đắt đỏ, cho nên, muốn lấy được Hắc Giáp phù, e rằng không phải là một chuyện dễ dàng.
Đã có cách, nhưng muốn lấy được những thứ này còn cần tốn chút công sức, mà ý của Tiêu Trần là muốn tự mình đi tìm thông qua Thiên Tề Tông và Nam Cung gia, đồng thời, Tiêu Trần cũng thử tới Thiên Phong Thánh Tông nói một câu, xem Thiên Phong Thánh Tông có thể cung cấp cho hắn những vật này hay không.
Đối với ý kiến này của Tiêu Trần, dĩ nhiên Tiêu Thánh không phản đối, dù sao hiện tại Tiêu Trần cũng chỉ có thể dựa vào tam đại thế lực chính là Thiên Phong Thánh Tông, Thiên Tề Tông và Nam Cung gia, có điều theo suy đoán của Tiêu Thánh, chỉ có Thiên Phong Thánh Tông nguyện ý ra tay mới có khả năng lấy được Hắc Giáp phù này, chỉ đơn giảm nhờ vào thực lực của Thiên Tề Tông và Nam Cung gia thì hi vọng không lớn.
Tiêu Trần đang nghĩ cách để làm sao có thể lấy được Hắc Giáp phù và một ít linh bảo phòng ngự, cứ như vậy ba ngày trôi qua, vào một ngày Tiêu Trần Và Cổ Linh Dao đang tán gẫu trong sân, nhưng trên đỉnh núi của Thiên Phong Thánh Sơn, lại đưa tới mấy vị khách đến từ phương xa.
Bên trong đại điện trên đỉnh núi của Thiên Phong Thánh Sơn, Thiên Phong Thánh Giả ngồi ngay ngắn ở ghế chủ tọa phía trên, Hạc Phong thì ở phía dưới, mà ở chính giữa đại điện, năm cô gái đứng ngạo nghễ, một người dẫn đầu mặc trường bào Ngân Nguyệt, trên trán nhàn nhạt tỏa ra khí tức bá đạo.
Đám người này không phải ai khác, không sai đó chính là đệ tử của m Thánh Tông, mà người con gái dẫn đầu này chính là Thánh Nữ m thánh Tông, Vân Loan.
không cách nào coi nhẹ Vân Loan được, dù sao đối phương cũng là Thánh Nữ m Thánh Tông.