Chương 33 Nàng ta là ai?

Nhất Nặc
Nguồn: metruyenhot.me
Người trung niên đưa tay nhận lấy, cất đi, sau đó cáo từ rồi rời khỏi đây. Còn thân hình của Mạc Hồng Nhan thì dịch chuyển, biến mất khỏi không khí. Kiếm Thần và Kiếm Thanh Hồng trở lại tiểu viện. “Tiểu Thần, vừa rồi rốt cuộc người kia là người phương nào, vì sao lại muốn giết chúng ta? Lễ nào là nàng ta phái tới?” Kiếm Thanh Hồng kéo Kiếm Thần lại, cau mày hỏi. Kiếm Thần nghe vậy, im lặng không trả lời, một lúc lâu sau, hắn mới nhẹ nhàng mở miệng: “Mặc dù không phải là nàng ta nhưng không thoát khỏi có liên quan, hiện tại ở Vân phủ và Phá Kiếm Tông đều có người của nàng ta, với thiên phú hiện tại của nàng ta, chắc chắn những người này sẽ ra sức lấy lòng.” Kiếm Thanh Hồng nghe vậy, ánh mắt lóe lên sát khí, sức mạnh Hắc Ám trong cơ thể có dấu hiệu bị kích thích. “Nàng ta đã lấy mất Linh Lung Kiếm Tâm của ngươi rồi, vậy mà vẫn không chịu buông tha cho ngươi.” Kiếm Thanh Hồng lạnh lùng nói. “Nàng ta là ai?” Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên giọng của Kiếm Nam Thiên, Kiếm Thần hơi biến sắc, hắn không ngờ Kiếm Nam Thiên lại tới đây đúng lúc này. Hai người nhìn ra ngoài cửa, trông thấy Kiếm Nam Thiên sầm mặt đi vào đây. Lúc này, khí tức trên người Kiếm Nam Thiên phun trào, uy áp đầy mạnh mẽ, Kiếm Thanh Hồng cảm nhận được uy áp ấy, sắc mặt không khỏi tái đi. “Thanh Hồng, nàng ta là ai? Rốt cuộc là ai đã cướp mất Linh Lung Kiếm Tâm của Tiểu Thần? Rốt cuộc hai con muốn giấu ta tới khi nào?” Kiếm Nam Thiên quát Kiếm Thanh Hồng. Kiếm Thần đứng chắn trước người Kiếm Thanh Hồng, ngăn uy áp đó lại. “Xin phụ thân bình tĩnh một chút, ôi, nếu phụ thân muốn biết thì hãy nghe con từ từ kể” Kiếm Thần nói với Kiếm Nam Thiên, sau đó thuật lại một lượt những chuyện mà Vân Thiến đã làm. “Âm” Kiếm Nam Thiên nghe xong, hai mắt sung huyết, khí thế trên người không ngừng phun trào, trong cơn thịnh nộ, ông ấy đập một chưởng về phía bên phải. Đập ngọn núi giả nát thành bột mịn. “Đúng là khinh người quá đáng, uổng công ta coi Vân Đào là huynh đệ, đối xử với Vân Thiến như con ruột của mình, thế mà nàng ta lại xuống tay độc ác, bảo sao Vân Đào lại đi không từ giã, cả nhà rời khỏi thành Thiên Tuyết, hóa ra là vậy.” Kiếm Nam Thiên tức run người, hai bàn tay siết chặt lại, khí thế của cơ thể vừa mới thăng lên Thiên Mệnh Cảnh không ngừng bắn ra xung quanh. May mà tiểu viện của Kiếm Thần nằm ở xa, nếu không những người khác trong Kiếm phủ đã phát hiện ra khí thế của Kiếm Nam Thiên rồi. “Phụ thân chớ giận, con sẽ tự tay đòi lại món nợ này.” Kiếm Thần nói với Kiếm Nam Thiên. Nhưng Kiếm Nam Thiên vẫn không nguôi giận, sau thời gian một chén trà, ông ấy mới bình ổn lại khí thế trong cơ thể, xoay người lại, buồn bã nói với Kiếm Thần: “Tiểu Thần, là phụ thân có lỗi với con, tất cả là tại ta mà con mới gặp phải đại nạn này.”