←
→
Trước hoàng hôn xe ngựa tiến vào huyện thành Vĩnh Định, người đánh xe quen thuộc đường đi trực tiếp chạy tới trước cửa cửa hàng vải vóc Thiên Phát dừng lại. Lục Thất trầm mặt xuống xe đi vào cửa hàng vải vóc Thiên Phát, vừa vào cửa đảo mắt liền thấy Triệu lão gia béo mập người đầy mỡ đang đưa lưng về phía cửa nói chuyện với ai đó.
Hắn cười lạnh bước nhanh đi qua, giơ tay vỗ ‘ba’ một tiếng lên trên quầy vải, cái quầy răng rắc bị đập nát, vải vóc bày bên trên quầy lập tức rơi xuống tán loạn.
- Triệu lão gia, ra thu hàng đi.
Lục Thất hung ác quát.
Triệu lão gia hoảng sợ, xoay người lại liền thấy là Lục Thất, ông ta bị dọa hết hồn, cả kinh nói:
- Ngươi làm sao tới đây được?
Lục Thất trừng mắt hung ác nói:
- Triệu lão gia, lần tới làm ăn buôn bán có thể đừng tìm bằng hữu thổ phỉ tới cướp hàng hay không?
Sắc mặt của Triệu lão gia lập tức biến thành màu gan lợn, kinh hoảng nói:
- Cái gì? Gì... gì mà bằng hữu.
Lục Thất thô bạo nói:
- Bớt nói nhảm đi, trong lòng ta và ngươi đều hiểu rõ, nhanh chóng tới thu hàng lấy bạc đến đây.
Triệu lão gia bị dọa sợ người run rẩy, vội vàng gật đầu nói:
- Ta thu hàng, ta thu hàng.
Lập tức hô gọi tiểu nhị đem hàng hóa thêu dệt trên xe chuyển vào cửa hiệu vải, lại để cho phòng kế toán thanh toán bằng hai mươi tờ ngân phiếu mỗi tờ giá trị năm trăm lượng.
Lục Thất xem xét thấy không có gì sai mới cười lạnh nói:
- Triệu lão gia, làm ăn thì phải ngay thẳng một chút, lần tới nhớ mở con mắt sáng chút làm việc nha.
Nói xong lập tức ra khỏi cửa hàng vải, để lại Triệu lão gia mặt mày như đang khóc tang đứng yên tại chỗ.
Lục Thất cất kỹ ngân phiếu, lên xe nói: