Chương 180: Mưu sự tại nhân

Hải Phong Nhi
Nguồn: truyenfull.vision
- Đại Lang phải làm thế nào đây? Tam phu nhân nhẹ nhàng hỏi. - Có thể làm thế nào chứ? Bí mật này rất hữu ích với Lục Thiên Phong, ta có được cũng rất đúng lúc. Nhưng nếu đi làm, vậy sau này ta sẽ không thể thiếu Lục Thiên Phong được. Y là người tâm trí quá sâu, gan lớn, e là sau này ta khó mà nắm bắt được. La Trưởng Sử nói. - Nếu đã lo lắng vậy thì đừng đi sẽ tốt hơn. Tam phu nhân dịu dàng nói. - Không thể không đi làm được, đây là cơ hội để ủng hộ quân lực. Đường Hoàng bệ hạ đương thời luôn nghi ngờ quan tướng thống quân. Y đã sớm có lòng nghi kỵ Hưng Hóa Quân, Chỉ là Hưng Hóa Quân vẫn luôn tranh phong đoạt đất với đại quân Việt Quốc. Hơn nữa, Tiết độ sứ Vương đại nhân của Hưng Hóa Quân là một vị quân soái vô cùng uy nghiêm trong quân đội, là danh thần đại công. Đường Hoàng bệ hạ cũng không dám tùy tiện động vào, không động chỉ có thể tước quyền. La Trưởng Sử ôn tồn nói. - Đại lang nói là, Đường Hoàng bệ hạ muốn điều tướng tài của Hưng Hóa Quân đi. Tam phu nhân dịu dàng nói. - Điều đi là những tướng tài tầm trung, hạ, không có khả năng tước tướng quyền lớn. Đường hoàng bệ hạ chắc là muốn một người khác đảm nhiệm chức Tiết độ sứ Hưng Hóa Quân. Còn hạ Tiết độ sứ Vương đại nhân xuống làm phó sứ. La Trưởng Sử ôn hòa nói. - Xuống làm Phó sứ, vậy là động vào rồi, hơn nữa Vương đại nhân có công vô tội, e là quân tâm khó phục. Tam phu nhân dịu dàng nói. - Đường Hoàng bệ hạ đương nhiên là biết quân tâm khó phục. Nhất là Việt Quốc như hổ rình mồi, y không dám giáng chức Vương đại nhân khi ông ta vô tội. Lại không dám điều Vương đại nhân đi. Cho nên y chỉ có thể cần một cách vẹn cả đôi đường. Để một người khác đảm nhiệm chức Tiết độ sứ của Vương đại nhân, mà ứng cử viên cho chức Tiết độ sứ này chỉ có thể là Ung Vương. Ung Vương lãnh chức Tiết độ sứ là hoàn toàn hợp lý. La Trưởng sử ôn tồn giải thích. - Ung Vương Diêu Lĩnh? Không thể nào. Tam phu nhân kinh ngạc nói. - Không có gì là không thể, Ung Vương Diêu Lĩnh chỉ là danh nghĩa, trên thực tế Đường Hoàng sẽ không để cho Ung Vương thực sự có quyền cầm quân. Thực ra trước chuyện này đã có manh mối rõ ràng. Ví dụ như sự thỉnh cầu Ung Vương điện hạ của Bàng Anh Mạc Danh tăng cường phòng quân mà ta thì không thể phụ lời cầu. Thực tế là Đường Hoàng bệ hạ ám lệnh đó. Hiện giờ, bệ hạ đồng ý tăng cường quân bị cho Ung Vương Phủ quân nhưng lại để cho Ung Vương Phủ quân đi tiêu diệt phỉ vì chia sẻ mối ưu lo cho đất nước. Chia sẻ phân ưu gì chứ, đó chẳng phải là để đoạt quân quyền của Ung Vương điện hạ sao? Sau khi diệt phỉ, Ung Vương Phủ đương nhiên có thể đi Hưng Hóa quân trở thành một Tiết độ sứ Nha quân. Mà có thể khống chế Tiết Độ sứ Nha quân, chỉ có thể là hành quân Tư Mã mới do Đường Hoàng bổ nhiệm. La Trương Sử ôn tồn giải thích. Tam phu nhân gật đầu, nghe La Trưởng Sử nói tiếp: - Cách của Đường Hoàng sẽ phát triển theo 2 phương hướng. Một là thăng điều những quan tướng của Hưng Hóa Quân đó về dưới trướng thống soái tiêu diệt phỉ. Sau khi diệt phỉ xong lại trở về Hưng Hóa Quân. Hai là, thăng điều những tướng quan kia thành lập thành tân Tiết độ sứ Nha quân. Dù Đường Hoàng bệ hạ có quyết định thế nào thì ta đều phải bố trí trước một bước. - Đại lang, Lục Thiên Phong chỉ nói 3 tướng quân, e là rất khó để bố trí trước. Tam phu nhân dịu dàng nói. - Cơ hội bố trí thì có, Đường Hoàng bệ hạ có một nhược điểm, đó chính là luôn thích hình tượng minh quân, làm những chuyện ngay thẳng rõ ràng vẫn muốn thảo luận cùng các đại thần. Trong các cuộc thảo luận sẽ nghe những đề nghị thích hợp của các đại thần. Ví dụ như chuyện đề bạt những tướng quân này. Ông ta đột nhiên lại giao cho quan viên Binh Bộ nghị chức, quan viên Binh bộ sẽ lấy quân công làm cớ để sắp xếp chức tướng cho những quan tướng này, rồi qua ngự phê của bệ hạ, đến lúc này cơ hội của ta còn 5 phần, để hai quan tướng kia lấy được địa vị cao nhất. La Trưởng Sử ôn tồn giải thích. Tam phu nhân gật đầu, dịu dàng nói: - Đại nhân, là 3 tướng quân. - Đúng là 3 người, nhưng Lục Thiên Phong nói rồi Vương Bình là mãnh tướng. Đó là muốn nói đến một người hữu dũng vô mưu. Thực ra là muốn ta tin tưởng vào 2 tướng quân, họ mới có thể giữ mồm giữ miệng. La Trưởng Sử ôn tồn giải thích. Tam phu nhân gật đầu đã hiểu rồi lại nghe La Trưởng Sử nói: - Chuyện này, Lục Thiên Phong làm rất thuận lợi, không giữ lại một chứng cớ bất lợi gì. - Hắn làm việc cẩn thận như vậy, đương nhiên là Đại Lang có may mắn, hơn nữa mặc dù hắn mưu trí nhưng cũng không có căn cơ để dựa. Hắn nói cho Đại Lang biết chuyện này nếu muốn ưu đãi thà nói rằng hắn đang tận lực làm việc cho Đại lang. Tam phu nhân dịu dàng khuyên bảo. La Trưởng Sử tươi cười nói: - Chuyện thăm dò Lục Thiên Phong, nàng đi chọn người tín nhiệm, hãy nhớ Lục Thiên Phong sẽ đi diệt phỉ. Đừng chọn kẻ an nhàn đi chịu chết và mất mặt. - Thê nhớ rồi. Tam phu nhân dịu dàng đáp lại.