Chương 198: Nói chuyện trong xe (ba)

Hải Phong Nhi
Nguồn: truyenfull.vision
Lục Thất kinh ngạc nhìn Tiểu Phức, đôi mắt xinh đẹp của Tiểu Phức cong cong, nàng dịu dàng nói: - Cùng một đạo lí, chỉ cần không phải hạng người yếu đuối vô năng, tiểu quan ở kinh thành khát vọng nhất chính là được về địa phương. Cho dù là tới địa phương nghèo khó, cũng có quyền lực cao cao tại thượng, còn về chuyện biên cương nhiều nguy hiểm, đối với quan văn mà nói, đánh mất thành trì cũng không bị trọng tội gì, nếu giữ được thành trì, ngược lại còn lập công lớn. Lục Thất ồ một tiếng gật đầu, ôn tồn nói: - Kiến thức của cô khiến cho ta khâm phục. - Huynh là người vừa mới bước chân vào quan trường, tất nhiên là không hiểu rõ quan trường, chờ qua vài năm nữa, huynh sẽ cực kì lão luyện. Tiểu Phức ôn nhu nói. Lục Thất cười không nói, một lúc sau, lại nghe thấy Tiểu Phức dịu dàng nói: - Huynh ở kinh thành, chỉ muốn dựa vào việc buôn bán của cửa hàng của Kim Trúc thôi sao? Lục Thất ngẩn ra, ôn nhu nói: - Không phải, tiền lời của cửa hàng Kim Trúc ta chỉ lấy có một phần, ta tính bố trí một cửa hàng độc quyền kinh doanh giấy, nếu có khả năng, ta cũng muốn mở một tiệm thuốc. - Mở tiệm thuốc, nếu như huynh mở tiệm thuốc, có bằng lòng hợp tác với ta không, ta cũng muốn mở một tiệm thuốc ở kinh thành. Tiểu Phức dịu dàng nói. - Đương nhiên là có thể, tiệm giấy ta cũng đồng ý hợp tác với cô, tiền vốn của ta không nhiều. Lục Thất cười dịu dàng nói. - Một lời đã định, mấy ngày nữa ta sẽ lập khế ước với huynh. Tiểu Phức mềm mại nói. Lục Thất gật gật đầu, suy nghĩ một chút, ôn tồn nói: - Phức tiểu thư, chuyện riêng của cô ta không nói nhiều nữa, nhưng chúng ta cũng coi như là thân quen, ta cảm thấy, cách cô chiêu mộ người luyện võ không thể thực hiện được. Tiểu Phức ngẩn ra nhìn Lục Thất, ôn nhu hỏi: - Vì sao? - Cách làm của cô hẳn là nghĩ chiêu mộ hiền sĩ, muốn dùng thành ý và ích lợi để có được trợ lực, phương pháp thì chính xác, nhưng lại dùng sai người rồi. Người luyện võ bây giờ tâm tính đa số rất thực tế, bọn họ đến là vì trục lợi, cũng sẽ dễ dàng vì lợi ích mà thay đổi. Cho nên sau này cô nuôi quân nghìn ngày, chưa hẳn có thể dùng cho một thời cơ. Muốn đạt được sự ủng hộ của người luyện võ, chính là phải dùng đến ba chữ ân, uy, nghĩa, cô suy nghĩ một chút, cách làm của cô đúng được mấy chữ. Lục Thất ôn tồn giải thích. Tiểu Phức im lặng, một lúc sau, Lục Thất dịu dàng nói: - Cô căn bản đến một chữ cũng không có, sự chủ động chiêu mộ của cô, nếu chỉ là mời một người, vậy người kia sẽ bị sự thành tâm của cô cảm động, sẽ tự giác tạo thành một loại cảm giác mang ơn. Cô chiêu mộ người người, ai cũng sẽ cho rằng chỉ là có tác dụng, tâm của bọn họ cũng chỉ là vì lợi ích mà đi theo cô. - Lại nói chữ uy, nếu như cô không thể để cho bọn họ làm quan lâu dài được, bọn họ căn bản sẽ không kính phục cô, cho dù dùng ta để trấn áp bọn họ một thời gian, nếu một thời gian dài không nhìn thấy, uy cũng biến mất. Còn về chữ nghĩa, cô lại càng không có, chỉ có từng cùng nhau trải qua chiến đấu sinh tử, mới có thể từ trong máu tanh có được tình nghĩa chân chính, tình nghĩa chân chính, cũng không phải chỉ uống rượu vài lần, cho nhiều lợi ích hơn mà có thể có được. Tiểu Phức gật đầu, mắt nhìn Lục Thất, dịu dàng nói: - Huynh nói không sai, nhưng ta cần có thế lực ủng hộ, ta cũng cần có được Dực Vệ ở phủ Ung Vương nghe lệnh ta. Lục Thất lắc đầu nói: - Ta đây thực sự không thể giúp cô. Tiểu Phức cúi đầu, một lát sau mới ngẩng đầu lên nhìn Lục Thất, ôn nhu nói: - Vậy huynh nói xem ta nên làm thế nào? Để những người đó trở về sao? Lục Thất ôn tồn nói: - Đề nghị của ta chính là thà ít mà tốt, cô đến gặp những người đó, nói tạm thời không thể giúp bọn họ trở thành Dực Vệ, chỉ có thể chờ cơ hội, chỉ có thể để bọn họ thành hộ vệ. Sau này ở kinh thành hộ vệ cho cô những lúc xuất hành, cùng với bảo vệ hàng hóa, nếu đồng ý ở lại làm hộ vệ, mỗi người một tháng lương là ba mươi lượng bạc, nếu không đồng ý làm hộ vệ, có thể quay về huyện Thạch Đại chờ. Tiểu Phức nghe xong gật đầu, Lục Thất lại dịu dàng nói: