Chương 237: Cáo già

Hải Phong Nhi
Nguồn: truyenfull.vision
Thấy Lục Thất rời đi rồi, Mã đại nhân lại bảo mọi người rời phòng, sau đó cầm trở về mật chỉ nhìn xem, thậm chí hòm thư niêm phong mật chỉ cũng xem xét cẩn thận. Một lát sau người trung niên trở lại, đi đến bên cạnh Mã đại nhân, cung kính nói: - Đại nhân, người nọ là Lục Thiên Phong đấy. Mã đại nhân nhìn gã một cái, lạnh nhạt nói: - Ngươi dám cầm tù Thiên Ngưu Vệ sao. - Không không, là thuộc hạ ngu độn rồi. Người trung niên cả kinh, sợ hãi vội vàng tự trách nói. Mã đại nhân buông xuống mật chỉ, lạnh nhạt nói: - Mật chỉ là thật, cũng không có ám chỉ gì cả, Lục Thiên Phong này, bổn quân không thể lộn xộn đâu. Người trung niên gật gật đầu, nhưng cũng không dám nhiều lời, một lát sau, lại nghe Mã đại nhân nói: - Ngươi đi thông báo phu nhân, hai nữ nhân do Chu phủ huyện Thạch Đại đưa tới kia, lấy tội danh phạm thượng bất kính, bán đi Di Tình viện. Sau đó ngươi báo cho Lục Thiên Phong tới mang người rời đi, tuy nhiên ngươi phải nói cho Lục Thiên Phong biết, người không thể quay trở về huyện Thạch Đại. - Đại nhân, Lục Thiên Phong chẳng qua chỉ là một võ quan mới được thăng tiến, đại nhân địa vị tôn quý, cần gì phải mặc cho hắn càn quấy. Mã đại nhân nhìn gã một cái, lạnh nhạt nói: - Bổn quân tất nhiên địa vị tôn quý, nhưng cũng không dám quên, địa vị tôn quý của bổn quân là do Bệ hạ ban cho. Ngươi cảm thấy bổn quân có cần thiết phải vì hai nữ nhân mà chọc tiểu nhân thị phi không? Người trung niên ngẩn ra, hạ giọng nói: - Đại nhân chẳng lẽ cho rằng, sẽ bị người này hãm hại. Mã đại nhân gật gật đầu, đáp lại nói: - Thiên Ngưu Vệ chính là gia nô của Bệ hạ, người này có thể tiếp xúc với Hạ đại nhân, nếu hắn ngầm ôm hận trong lòng, gặp dịp nhất định sẽ nói lời hãm hại ta. Đương kim Bệ hạ là một vị Hoàng đế nhẹ dạ, đôi khi, vừa nghe tiếng gió đã bảo là mưa (không có chủ kiến, bảo sao hay vậy). Người trung niên gật đầu, bỗng nghe Mã đại nhân nói: - Bổn quân mặc cho hắn càn quấy, kỳ thật còn là bởi một nguyên nhân trọng yếu khác, đó là phụ tử Chu phủ huyện Thạch Đại không thể trọng dụng. Bổn quân không muốn vì hạng người vô dụng mà liều lĩnh rước rắc rối vào thân. Người trung niên ồ một tiếng, hơi kinh ngạc nói: - Ý đại nhân là muốn cho người khác đảm nhiệm chức vị Chủ bộ huyện Thạch Đại sao? - Hồ đồ, ngươi theo bổn quân lâu như vậy, thế mà cái gì cũng không nhìn thấu. Bổn quân là Thứ sử Trì Châu, kiêm chức Tiết Độ Sứ Khang Hóa quân, nếu mà lộ liễu kết đảng nắm quyền lực ở huyện, sẽ thành cái gì chứ. Ngươi nhớ cho kỹ, quan viên nắm giữ thực quyền thuộc huyện nhất định phải có bối cảnh được quan kinh thành tiến cử, người Chu phủ nhậm chức Chủ bộ, chẳng qua chỉ là con rối dùng để giữ chỗ trước thôi. Bổn quân tuyệt không ủng hộ chuyện đoạt quyền thi chính, mai sau trong kinh nếu có người muốn bổ nhiệm, bổn quân tự nhiên có được nhân tình. Ngữ khí Mã đại nhân hơi nghiêm khắc thuyết giáo. - Vâng, thuộc hạ thụ giáo. Người trung niên cung kính đáp lại. - Đi thôi, báo cho phu nhân biết chớ có nhầm lẫn, là người từ huyện Thạch Đại tới, tên... Nhạn Nhi. Mã đại nhân dặn dò. Người trung niên ngẩn ra, cung kính nói: - Đại nhân yên tâm, thuộc hạ sẽ làm tốt hết thảy. Mã đại nhân gật gật đầu. ***** Lục Thất rời khỏi Châu nha, tìm đến tửu lâu nơi nhóm quan tướng thuộc hạ nghỉ ngơi. Mới gặp mặt nhóm thuộc hạ, hắn bỗng có linh cảm quay đầu nhìn lại, đã thấy ở cửa đi vào một nữ nhân mặc y phục màu lục nhạt, đầu đội đấu lạp buông xuống sa mỏng. Hắn lập tức mỉm cười, vẫy tay với nhóm quan tướng thuộc hạ, xoay người nghênh đón nữ nhân lục y. Hai người khi đến trước mặt đối phương thì dừng bước, Lục Thất mỉm cười thân thiết gọi: - Cầm Nhi. - Lão gia. Vương Cầm Nhi một thân lục y, dịu dàng đáp lại Lục Thất. Lục Thất gật đầu, yếu ớt cười nói: - Chúng ta lên lầu nói chuyện đi. Vương Cầm Nhi gật đầu, cùng Lục Thất đi lên nhã gian trên lầu, nhóm quan tướng thuộc hạ lại tiếp tục uống rượu tán gẫu. Đi vào nhã gian, sau khi hai người ngồi xuống rồi, Lục Thất nói: - Cầm Nhi, nàng là vì Nhạn Nhi tiểu thư mới dừng chân ở Trì Châu ư? Vương Cầm Nhi gỡ xuống đấu lạp, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp duyên dáng, đôi mắt đẹp của nàng ôn nhu nhìn Lục Thất, dịu dàng nói: - Thiếp thân đúng là vì Nhạn Nhi mà ở lại nơi này, lão gia chắc là đã quay về huyện Thạch Đại rồi. Lục Thất gật đầu, nói: - Quay về rồi, có điều khi về đã là vào ban đêm, chỉ có thể ở Vọng Giang Bảo bầu bạn cùng Vận Nhi các nàng, trời vừa sáng vì công vụ và chuyện của Nhạn Nhi tiểu thư, liền phải chạy vội tới Trì Châu gặp Mã đại nhân. - Ồ, lão gia là vì Nhạn Nhi mà tới sao? Vương Cầm Nhi kinh ngạc nói. Lục Thất gật đầu, tự thuật đề nghị của Vương chủ bộ, cũng nói việc Vận Nhi khổ sở cầu xin, lại kể về quá trình gặp Thứ sử Trì Châu xin người, cuối cùng nói: - Ta đã tận lực rồi, chỉ có thể tại nơi này chờ đợi kết quả thôi. Đôi mắt đẹp của Vương Cầm Nhi ôn tình nhìn Lục Thất, dịu dàng nói: - Thật cảm tạ lão gia, việc của Nhạn Nhi là tâm bệnh lớn nhất của thiếp thân và chủ mẫu. Lục Thất im lặng mỉm cười, lại nghe Vương Cầm Nhi khổ sở nói: - Trên đường đến Trì Châu, thiếp thân đã hết lời khuyên Nhạn Nhi chạy trốn, Nhạn Nhi cũng vì tâm địa thiện lương hiếu thuận, không chịu hại cha và huynh trưởng, rốt cuộc ngày hôm trước đã vào Mã phủ. Lục Thất gật gật đầu, chợt nghe Vương Cầm Nhi dịu dàng nói: - Lão gia, nếu Nhạn Nhi không còn nguyên vẹn nữa, liệu lão gia sẽ ghét bỏ chăng? Lục Thất ngẩn ra, đáp lại: - Nàng có thấy ta ghét bỏ Vi Song Nhi và Thu Đường bao giờ chưa? Vương Cầm Nhi nở nụ cười xinh đẹp, dịu dàng nói: - Nói như vậy, lão gia bằng lòng nạp Nhạn Nhi làm thiếp. Lục Thất mỉm cười, nhẹ giọng nói: - Ta sẽ tôn trọng ý nguyện của Nhạn Nhi tiểu thư, tuy nhiên trong vòng hai ba năm, ta không thể cho phép Nhạn Nhi tiểu thư rời đi, gả cho văn nhân vừa ý khác. - Lão gia lo lắng Đường Hoàng thật sự biết được việc chàng quỳ xin người phải không? Vương Cầm Nhi ôn nhu hỏi. Lục Thất gật đầu, thấp giọng nói: