Chương 243: Trở về Thạch Đại

Hải Phong Nhi
Nguồn: truyenfull.vision
Lúc Thất nhìn theo bóng người này, nhưng hắn lại không tức giận về thái độ vô lễ của y. Hắn đã từ gặp qua vị tướng quân này, chỉ là y đang mặc binh phục của Đô úy, hắn cũng biết vị tướng quân bát thành này là hữu đô úy Trì Châu, bất kể là địa vị hay thực quyền thì người này đều hơn hắn rất nhiều. Với thân phận là hữu đô úy của một châu mà lại phải ngàn dặm xa xôi đến đây chỉ để nói với hắn những câu như thế này, tâm trạng chắc chắn là không vui, có phần uất ức. Lục Thất đứng lặng hồi lâu suy nghĩ, rồi hắn lắc lắc đầu. Hắn rất tin vào phục binh của trưởng sử Trì Châu nhưng chưa bao giờ hắn tin tưởng vị trưởng sử Trì Châu này, nhưng vì sao thứ sử Trì Châu lại sai người đến báo tin cho hắn, điều này đúng là đã khiến hắn khá bất ngờ, chưa chắc thứ sử kia đã coi trọng hắn, chỉ sợ là ông ta đang có ý đồ không tốt. Màn đêm vừa buông xuống, Quý Ngũ thúc một mình trở về, quỳ trước mặt Lục mẫu. Một người nam tử hán trọng nghĩa khí này liền khóc rất to, Lục mẫu cũng không kìm được nước mắt, bà bảo Lục Thất dìu Quý Ngũ thúc đến bên ghế. Trong sảnh, hai chủ tớ xúc động ôn lại những chuyện đã qua, còn Lục Thất chỉ im lặng đứng bên cạnh lắng nghe. Gần tới canh hai, Quý Ngũ thúc mới xin phép cáo lui đi nghỉ ngơi, Lục Thất cũng được Nhạc Xảo dẫn tới phòng của Băng Ngọc. Bước vào trong phòng của Băng Ngọc, một mùi hương quyến rũ tràn ngập. Hai chủ tớ Băng Ngọc và Vũ Nhi đã đứng sẵn ở đó đợi hắn. Lục Thất dừng lại mỉm cười ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp nhưng e thẹn của Băng Ngọc. - Tiểu thiếp xin chào lão gia! Băng Ngọc lễ phép chào hắn. Lục Thất tươi cười bước đến, dang tay ôm lấy Băng Ngọc. Nếu như trước đây hắn không thể làm như vậy, bởi hắn tôn trọng Băng Ngọc bởi nàng vẫn còn là một cô bé, nhưng bây giờ bản thân Băng Ngọc cũng ý thức được về cuộc hôn nhân của bản thân, và hắn buộc phải làm vậy, buộc phải tỏ ra thích cô bé, để chứng minh cho người của Dương gia thấy rằng hắn thích cô bé, chỉ có như vậy thì họ mới yên tâm, mới toàn tâm toàn ý tin tưởng Lục gia. Lục Thất không hận Dương gia, bây giờ hắn đã có thiện cảm với họ rồi. Bước tới giường, Lục Thất mới buông cô bé e thẹn Băng Ngọc ra. Sau đó, Băng Ngọc và Vũ nhi giúp hắn cởi y phục, Vũ Nhi thì tự nhiên và tươi cười, đôi mắt mở to thậm chí còn có chút ma mị, quyến rũ. Nhưng Băng Ngọc thì hoàn toàn ngược lại, cô bé cứ cúi đầu, hai người con gái, một người mạnh mẽ như lửa, một lạnh lùng như băng. Xong xuôi, hắn ngồi trên giường. Đúng lúc đó, Nhạc Xảo bưng vào một thau nước, cô bé ngại ngùng đặt chiếc thau xuống, và ngồi xổm trước mặt hắn, đôi tay trắng như tuyết, nhanh nhẹn giúp hắn cởi giày, rửa chân. Lục Thất mỉm cười chăm chú nhìn Nhạc Xảo, cô bé khoảng 15 tuổi, da trắng như tuyết, ngoại hình rất giống với Tiểu Vân, cô bé cũng là một thiếu nữ xinh đẹp, đúng là trưởng phu nhân Dương gia có chút không nỡ tặng hắn cô người hầu xinh đẹp như thế này. Lục Thất ngắm nhìn Nhạc Xảo thêm một lúc rồi giang tay ra ôm lấy Băng Ngọc, để cô bé ngồi lên đùi hắn. Băng Ngọc vốn là đứng bên cạnh hắn, trong lúc không biết nên làm, cô bé cũng quỳ xuống giúp hắn rửa chân, rồi đột nhiên bị hắn kéo lên, cô bé bị giật mình, thân hình mỏng manh run lên. Lục Thất cúi xuống ngắm nhìn cô bé xinh đẹp, thuần khiết trong lòng mình. Hắn bây giờ không còn cảm thất hổ thẹn hay là tội lỗi như trước nữa, hắn cười hiền, đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt đang xấu hổ kia. - Băng Ngọc, nàng 13 tuổi? Lục Thất dịu dàng hỏi. - Không phải, thiếp 14 tuổi rồi. Băng Ngọc sợ hãi, lí nhí trả lời. Lục Thất cười hiền, dịu dàng nói: - Nàng không cần phải sợ hãi như vậy, ở Lục Gia ta đã lập ra một quy định: nữ nhân của ta, đủ 17 tuổi mới được hầu hạ ta, nàng và Nhạc Xảo, bây giờ chỉ cần giúp ta thay y phục là được rồi. Băng Ngọc khẽ ồ lên một tiếng, cơ thể thể tự nhiên thả lỏng hơn nhiều, còn Nhạc Xảo ngẩng đầu lên nhìn hắn bằng đôi mắt kinh ngạc. Thấy vậy, hắn mỉm cười đáp lại, trong khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau thì Lục Thất lại tinh nghịch đối mắt với Nhạc Xảo. Ánh mắt đó của hắn quả thực là có lực sát thương rất mạnh, nó khiến cho Nhạc Xảo bối rối, nhất là trái tim của cô bé đang loạn nhịp lên vì hắn, đôi tay ngọc ngà bất giác buông lỏng đôi bàn chân, nhưng khi nhìn thấy hắn giơ chân lên khỏi chậu, nhè nhẹ vỗ vỗ vài cái thì Nhạc Xảo liền cảm thấy có chút do dự, nhưng cuối cùng cô bé vẫn đưa tay ra khẽ vuốt chân cho hắn. Sáng sớm hôm sau, bên ngoài nhà hắn đã có ba chiếc xe ngựa có rèm che đợi sẵn ở đó, Lục Mẫu, Lục Thiên Nguyệt cùng với Tiểu Nguyệt, Tiểu Kỳ ngồi một xe, còn Băng Ngọc và mấy người hầu ngồi trên một chiếc xe khác, chiếc xe thứ ba thì dùng để chứa toàn bộ gia sản, đến lúc này thì Lục Thất đã từ bỏ ý định xây dựng cơ nghiệp ở huyện Thanh Dương.