Chương 246: Đông hà

Hải Phong Nhi
Nguồn: truyenfull.vision
Mà Lục Thất sở dĩ chịu khoa trương, lý do lớn nhất không phải là sợ hãi kẻ đối địch, mà để cho Vương Chủ bộ có thể thăng chức vẻ vang, nói hiện thực hơn là để cổ vũ sĩ khí cho những người tùy tùng. Thành viên binh dũng quân của hắn sẽ có rất nhiều người đi theo Vương Chủ bộ tới huyện Vạn Niên, mà quan viên ở huyện Vạn Niên nếu biết Vương Chủ bộ thăng quan nở mày nở mặt như thế thì sẽ không dám quá mức làm khó Huyện thừa mới nhậm chức, thanh thế cũng là một loại quyền thế vô hình. Trên đường suôn sẻ tới phụ cậnhuyện nha, Vương Chủ bộ và vợ cả đích thân ra đón ở cửa, Lục Thất xuống ngựa, cung kính hành lễ vãn bối với vợ chồng Vương gia, hắn lần đầu gặp vợ cả của Vương Chủ bộ, thấy dung mạo bình thường nhưng có khí chất dịu dàng của phụ nữ trung niên. Sau khi chào hỏi, Lục Thất trở lại tự mình dìu Tương Nhi xuống xe, Tương Nhi xuống xe xong vội tiến lên chào, sau đó ai nấy tươi cười bước vào Vương trạch. Sau khi vào nhà, Tương Nhi theo vợ cả của Vương Chủ bộ tới hậu trạch, còn Lục Thất và Vương Chủ bộ cùng nhau tới thư phòng, bước vào thư phòng, Lục Thất liền nhìn thấy một người trung niên, người này mặc áo lam, vẻ mặt nho nhã vuông vắn. - Đông Niên huynh, khách quý của huynh tới rồi. Vương Chủ bộ tiến vào cửa, giọng điệu thân thiết giới thiệu. - Đông Hà bái kiến Lục ân công. Người đàn ông trung niên bước lên hai bước, chắp tay cung kính bái kiến. - Ấy, thúc thúc, Thiên Phong không dám nhận đâu. Lục Thất vội giơ tay lên đỡ Đông Hà. - Thúc thúc, Thiên Phong và Đông Quang là nghĩa huynh đệ, ngài là trưởng bối của Thiên Phong. Lục Thất đã Đông Hà, lại thân thiết giải thích quan hệ. Đông Hà gượng cười nhìn Lục Thất, Lục Thất mỉm cười đỡ ông vào chỗ ngồi, rồi quay người nói: - Trọng thúc, mời vào chỗ đi, chúng ta nói chuyện. Vương Chủ bộ gật đầu bước tới chỗ ngồi, Lục Thất cũng ngồi xuống, ba người ngồi thành hình chữ phẩm cách bàn, Lục Thất nhìn Đông Hà, mỉm cười nói: - Thúc thúc, sau này Thiên Phong tôn ngài là Hà thúc. Đông Hà không gật đầu, nói: - Ơn đề bạt của hiền chất, ta sẽ mãi mãi khắc ghi. Lục Thất mỉm cười đáp: - Hà thúc, Thiên Phong muốn giúp ngài, một là chịu ơn từ trước, hai là có cơ duyên. Đông Hà gật đầu, thành khẩn nói: - Hiền chất, chuyện ngươi cấp bạc cho Đông Quang, ta đã nhận được thư, hiền chất đối với thúc chất chúng ta quả là ân nghĩa sâu nặng. Lục Thất cười nói: