Chương 248: Cơ hội

Hải Phong Nhi
Nguồn: truyenfull.vision
Phủ vệ thấy Lục Thất, lập tức lặng lẽ chắp tay làm lễ, tiếp đó giơ tay rút ra một ống trúc từ quân bao ở thắt lưng, im lặng đưa cho Lục Thất, Lục thất vội giơ tay ra lấy. - Lục đại nhân, thư ta đã đưa tới rồi, ta sẽ nghi nghỉ ngơi, sáng mai ta tới lấy hồi âm, cáo từ. Phủ vệ lãnh đạm nói, nói xong chắp tay, quay người bước đi. Lục Thất thấy thế thầm lắc đầu, người này đại khái chỉ thích hợp làm thân vệ, không hiểu thói đời như thế, rất khó trở thành tướng quan thực quyền, tính tình quá lầm lì. Lục Thất gọi Tào Nghị chờ, hắn mở ống trúc lấy ra một cuộn thư, mở ra xem xong, ánh mắt hắn có vẻ bất ngời, kế đó là cổ quái. Vi Hạo sai người đưa thư khẩn cấp tới, nói cho hắn biết Đường Hoàng đột nhiên để Mạnh Thạch ra ngoài đảm nhiệm chức Thứ sử Nhiêu Châu, còn Vi Hạo cũng bị phóng ra ngoài giữ chức Trưởng sử Nhiêu Châu, dụng ý đưa thư của Vi Hạo chính là hỏi hắn có nhân tài nào dùng được không, nếu có thì nhân cơ hội sẽ cố gắng tiến cứ cho Mạnh Thạch. Ví như binh dũng quân của Lục Thất, có thể để Mạnh Thạch đề bạt đưa đi Nhiêu Châu, trong thư nói rõ Đương Hoàng không cho Mạnh Thạch trở về kinh thành, hàm nghĩa là Đường Hoàng không cho Mạnh Taạch lấy người của Thái tử làm thuộc hạ. Một hàm nghĩa khác có thể là Đường Hoàng cố ý gây khó dễ cho Mạnh Thạch, Mạnh Thạch không có cường thế thân tín đi theo, kết quả tới Nhiêu Châu chỉ sợ sẽ chẳng làm nên trò trống gì, thậm chí còn mất mạng, còn tình hình của Vi Hạo cũng tương tự như Mạnh Thạch, vì thế Vi Hạo phải kết thành quan thế với Mạnh Thạch. Lục Thất xem xong thư, nhíu mày im lặng hồi lâu, thư của Vi Hạo nói là một cơ hội, có thể cũng sẽ kèm theo tai họa tồn tại, nếu Mạch Thạch có thể dùng binh dũng quân của hắn thì binh dũng quân sẽ đối mặt thẳng với nguy cơ của Nhiêu Châu, hơn nữa trong tương lai nếu để Đường Hoàng biết được cũng có thể là hậu họa vô cùng. - Tào Nghị, ngươi lập tức đi huyện thành, mời Vương Chủ bộ đại nhân ra khỏi thành, ta sẽ đợi ngoài cửa thành tây một dặm, lệnh này ngươi cầm lấy đi. Lục Thất quay đầu căn dặn, Tào Nghị phấn chấn tinh thần, đáp lại một tiếng bước lên nhận lệnh, quay người vội vã rời đi. Lục Thất đi vào nhà trong tụ họp với các thê thiếp một lúc, sau đó cưỡi ngựa rời khỏi Vọng Giang Bảo, đi tới chỗ ngoài cửa thành phía tây một dặm chờ, dọc đường đi hắn nghĩ rất nhiều hơn thiệt, trong lòng đã có quyết định. Khi đèn hoa vừa lên, xe ngựa của Vương Chủ bộ mới đập vào mắt Lục Thất, đợi đến khi Lục Thất lại gần, người bảo vệ xe lần lượt làm lễ chào hỏi với Lục Thất, Lục Thất cũng mỉm cười gật đầu đáp lại. Vương Chủ bộ xuống xe, dáng vẻ ung dung liếc nhìn Lục thất, tự nhiên cùng Lục Thất bước đi hơn mười thước, sau đó mới nhìn hắn, e sợ hỏi: - Thiên Phong, đã xảy ra chuyện gì sao? Lục Thất lấy thư của Vi Hạo ra, Vương Chủ bộ nhận thư xem xong, kinh ngạc nói: - Thiên Phong, vị Vi Hạo đại nhân này ta đã gặp qua, ngươi lại còn có quan hệ với ông ta nữa. - Ta ở huyện Thạch Đại từng giúp Vi Hạo đại nhân giết thám quan Chu quốc, sau đó ta không khoe khoang, nhưng Vi đại nhân lại không quên chuyện lúc trước. Lục Thất giải thích, quan hệ thông gia với Vi Hạo, hắn có thể giấu thì sẽ cố hết sức không nói. Vương Chủ bộ gật đầu, hỏi: - Thiên Phong, bức thư này ngươi nghĩ thế nào? - Thiên Phong nghĩ rồi, điều này có lẽ là một cơ hội cho Trọng thúc, nhưng quá mạo hiểm, nếu Trọng thúc có chiếm lấy cơ hội, ta sẽ tiến cử Trọng thúc với Mạnh Thạch đại nhân, nếu Trọng thúc không muốn mạo hiểm, vậy thì binh dũng quân chỉ có thể theo Trọng thúc tới huyện Vạn Niên sống những này thái bình. Lục Thất nói thẳng ra ý kiến. Vương Chủ Bộ ngẩn ra, nghĩ một lát bèn nói: - Thiên Phong, đây nên là cơ hội để ngươi đề bạt thuộc hạ, nếu ngươi tiến cử đám Đỗ Dũng, họ sẽ trở thành võ quan Châu nha, còn ngươi tiến cử ta, cơ hội được tiếp nhận không cao. Lục Thất lắc đầu, trả lời: - Trọng thúc, ta đã nghĩ cẩn thận rồi, quan trường hung hiểm, nếu không có Trọng thúc dẫn đầu, ta sẽ không để đám Đỗ Dũng tới chỗ Mạnh Thạch và Vi Hạo bán mạng đâu, thế không bằng đi huyện Vạn Niên sống yên ổn vài năm. Vương Chủ bộ im lặng, lát sau mới lên tiếng: - Thiên Phong, ngươi cho ta nghĩ đã, ngay mai sẽ trả lời ngươi. - Trọng thúc, người đưa thư của Vi đại nhân sáng mai phải về gấp, ngàn vẫn nên quyết định bây giờ là hơn, thực ra lợi hại ta đã nghĩ tới rồi, lợi là có thể thăng quan cầm quyền, hại là quá hung nguy, hung nguy có hai phương diện, một là thế lực nguyên sinh của Nhiêu Châu, hai là Đường hoàng, tên Đường Hoàng đó cho ta cảm giá hành sự rất không định tính, ta lo một khi Mạnh Thạch đứng vững ở Nhiêu Châu, Đường Hoàng sẽ bất ngờ điều đi nơi khác giữ chức Thứ sử, khi đó sẽ lâm vào thế bị động. Lục Thất phân tích một cách lý tính. Vương Chủ bộ gật đầu, nghĩ một lát mới nói: - Thiên Phong, ngươi nói hoàn toàn đúng, ta sợ nhất chính là tên Mạnh Thạch đó không ngồi lâu ở chức Thứ sử Nhiêu Châu, vậy sẽ lâm vào cảnh hai đầu đều không lấy lòng được, Nhiêu Châu là nơi Vũ Văn thị thẩm thấu rất nghiêm trọng, một khi đắc tội với Vũ Văn thị, hậu qủa rất đáng lo. Lục Thất gật đầu đáp: