←
→
Lúc canh tư, Lục Thất cũng đã tỉnh dậy đang đứng ở trong sân vườn tửu lâu, hắn ngửa đầu ngắm nhìn bầu trời đêm sáng tỏ, vẻ mặt rõ ràng sung sướng thoải mái. Hôm qua hắn vừa vào nhã gian tửu lâu, lập tức cố tình nhìn trộm một chút, hắn phát hiện cách vách có một nam nhân trung niên kín đáo dán sát lên vách tường gỗ, người đó cho hắn cảm giác giống như một gã đầu gỗ không có sinh cơ.
Ở trong sân vườn hoạt động một lát, từ bên ngoài chợt đi tới một người, cũng chính là Quý Ngũ thúc đến theo lời tiểu nhị báo tin.
Sau khi gặp mặt, Lục Thất dặn dò một phen, hắn lệnh cho Quý Ngũ thúc dẫn người cấp bách đi huyện Thạch Đại, đem chuyện cung cấp bạc nuôi quân nói cho Đông huyện thừa biết. Chờ Lãnh Nhung nhậm chức Huyện Úy huyện Thạch Đại rồi, nhờ Đông huyện thừa trợ giúp Lãnh Nhung thu gom bạc để cung ứng. Vì tránh để ngày sau thiếu hụt tiền nuôi quân, Lục Thất nhất định phải đi trước một bước đoạt được thế lực đen của huyện Thạch Đại.
Hắn còn thuận miệng bảo Quý Ngũ thúc nói với Đông huyện thừa, chiếu cố một chút chuyện Đại huynh Dương gia dời đi huyện Thạch Đại.
Mặt khác hắn đã chuẩn bị một phong thư, lệnh cho Quý Ngũ thúc giao đến Thứ sử Trì Châu, trong thư viết lời tạ lỗi, cũng nhắc đến việc Bệ hạ hỏi qua về chuyện chuyển giao mật chỉ, đã biết được Mã đại nhân cung kính tiếp chỉ. Đây đương nhiên là làm cho Mã đại nhân đối với chuyện ở huyện Thạch Đại, có thể không làm khó dễ Lãnh Nhung vơ vét của cải.
Bạc nha, Lục Thất lại một lần nữa cảm nhận áp lực thiếu bạc, hắn nhất định phải có đầy đủ năng lực đi thay Đường Hoàng nuôi quân. Bạc được và mất trên cơ bản gắn liền với họa phúc mai sau của hắn, chỉ có vì quân phân ưu, hắn mới có được bình an phú quý.
Quý Ngũ thúc vừa đi, Lục Thất liền lớn tiếng gọi dậy hai vị ca ca, hắn biết hai vị ca ca phải mau chóng trở về Nam đại doanh. Hắn đã là một Doanh tướng vò mẻ lại sứt bị bài ngoại, Vương Bình và Chu Vũ càng không thể đắc tội Chu Chính Phong.
Đứng dậy rửa mặt, vội vàng dùng cơm, đến cả Vương Bình cũng biết gấp gáp, ăn xong rồi mới mở lớn miệng nói:
- Huynh đệ, lần sau ta lại tới nơi này uống rượu.
Lục Thất nghe xong tức giận, hôm qua uống có một chút rượu ngon thôi đã hao phí ba trăm lượng bạc rồi. Hắn không phải nam nhân nhỏ mọn, mời một chầu rượu rất bình thường, nhưng dù sao sản nghiệp tửu lâu không phải do một mình hắn định đoạt, nếu một tháng ăn vài lần như vậy, phỏng chừng vị Công chúa kia sẽ không vui đâu. Bạc hắn xa xỉ tiêu hao sẽ khiến cho phủ Công chúa phải chi tiêu dè sẻn, áp lực tiền bạc lớn như núi nha.
Lục Thất đương nhiên không thể nói không được, gật đầu cười, sau đó tiễn hai vị ca ca ra cửa, lúc chia tay, Lục Thất mới nhớ tới một việc, nói:
- Vương đại ca, sau này ta có một phần lễ tặng cho huynh đó.
- Tặng lễ? Là ngự tửu à?
Vương Bình lập tức để ý truy vấn.
Lục Thất tức giận đáp lại:
- Không phải, đi nhanh đi.
Vương Bình cười cười leo lên xe, cùng Chu Vũ đi lấy quân mã, sau đó mới có thể ra khỏi thành đi Nam đại doanh. Dõi theo kiệu xa đã đi xa, lòng Lục Thất trở nên ấm áp lại cảm thán, tha hương ngộ cố tri, không dễ dàng nha.
Lục Thất đón xe đi đến nhà Tiểu Phức, hắn bỗng nhiên khát vọng được gặp mặt Công chúa, cùng Công chúa truyền đạt tư tưởng hiểu biết nhau chút ít, cùng với bàn bạc về kế hoạch sinh tồn ngày sau.
Xe đến nơi, Lục Thất vừa xuống xe thì ngẩn ra, chỉ thấy ở ngoài cửa phủ đứng bốn gã truyền lệnh binh, tất cả đều mặc quan phục phủ vệ màu xanh thẫm, quan đao giắt bên đai lưng, đứng ở lối đi, tạo thành quan uy nghiêm nghị.
- Đại nhân bình an.
Bốn truyền lệnh binh mỗi người tay trái đỡ đao, chỉnh tề cung kính cúi đầu hành lễ ra mắt.
Trong mắt Lục Thất nổi lên kinh ngạc, hắn đáp lại:
- Các huynh đệ khổ cực rồi.
- Đại nhân mời vào.
Truyền lệnh binh cung kính nói, Lục Thất mỉm cười gật đầu đi vào cửa phủ.
Tiến vào bên trong tòa nhà, liền nhìn thấy Ngọc Trúc đứng ở giữa trạch, một thân váy áo màu lam thêu hoa văn, trong đoan trang ẩn hàm vài phần hòa nhã cao quý, phảng phất như một cung nữ cao quan.
- Lão gia đã tới.
Ngọc Trúc mỉm cười nghênh đón, thân thiết ân cần thăm hỏi. Không biết bắt đầu từ khi nào, Lục Thất đã lâu rồi không nghe thấy xưng hô công tử.
Lục Thất mỉm cười đi lên chăm chú ngắm nhìn Ngọc Trúc xinh đẹp, đối với vị mỹ nhân tỷ tỷ này, ở trong lòng hắn ngoài kính trọng, sự ưa thích cũng càng ngày càng tăng. Nàng ấy là một đóa hoa thông tuệ hiểu lòng người rất biết hiểu ý nguyện của phu quân, là một người vợ xinh đẹp hiền thục.
- Tỷ tỷ, đêm qua ta nhớ tỷ lắm.