Ném thương xong, Vương Bình ngẩng đầu nhìn lướt qua, chợt lớn tiếng nói:
- Con mẹ nó, cả đám các ngươi ngon ăn rồi, dùng loại thương thượng hạng này mà xông lên, các ngươi dám trở thành dũng sĩ lắm! Người huynh đệ này của ta nổi danh đệ nhất thần thương ở Hưng Hóa quân, các ngươi được học thương thuật với hắn, là phước lớn của các ngươi đó!
Bọn lính ngẩn ra, đồng loạt quay lại nhìn về phía Lục Thất, đủ loại ánh mắt, nghi ngờ, kinh ngạc, kích động, khó tin...đổ dồn lên người Lục Thất, hắn vẫn thản nhiên, tuy vậy da mặt cũng hơi nóng lên, lòng thầm cười khổ.
- Nào, huynh đệ chúng ta đã lâu không vui đùa, hôm nay cho đám tân binh non tơ này mở mắt một chút.
Vương Bình đĩnh đạc nói, giơ tay lấy một cây thương, ném cho Lục Thất.
Lục Thất đón lấy thương, thấy Vương Bình cầm đao đi tới, hắn cũng tiến tới bảy bước, đứng thẳng, đối diện với Vương Bình.
Vương Bình nhìn Lục Thất, mỉm cười:
- Huynh đệ, anh hùng sợ nhất ôn nhu hương (1), để ta xem ngươi thụt lùi cỡ nào rồi?
Lục Thất nghe vậy tức giận, bất đắc dĩ nói:
- Chỉ sợ là ca ca không bằng đệ thôi!
- Thật sao? Ta thích câu này!
Vẻ mặt mờ ám, Vương Bình đáp.
Vừa dứt tiếng, ánh mắt y chợt biến thành lạnh lùng, trong phút chốc mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo, tay phải cầm đao chợt chếch phía sau, đầu nghiêng tới trước một cách mạnh mẽ, trong nháy mắt, cả người căng lên như một con sư tử cuồng nộ.
- Khai thiên!
Quát lên một tiếng, trong tiếng quát còn vang vọng, thân hình của Vương Bình lao tới trước.
Trong nháy mắt, ánh mắt bình thản của Lục Thất cũng biến thành sắc nhọn, chân phải lui về phía sau nửa bước, người hơi khom xuống, thương chênh chếch, cả người như một con báo đang thủ thế chuẩn bị tấn công.
Trong những bước chạy mạnh mẽ, thanh đao còn trong vỏ của Vương Bình vung lên chém mạnh xuống, một đao tràn ngập khí thế, đơn giản và uy lực, tạo ra một uy thế chém giết mạnh mẽ như núi.
Lục Thất chuyển động cây thương, hắn không tránh né như thường lệ, cũng không trực tiếp đón đao, mà mũi thương giống như đầu một con độc xà, mạnh mẽ và đột ngột điểm tới, lấy công phá công, mỗi mũi thương điểm tới lại chạm mạnh vào thân đao.
Choang! Tiếng thương va vào thân đao vang lên chói tai, một đao mạnh mẽ như phá rách Mệnh Môn (2), nghiêng nghiêng chém tới, Lục Thất cũng đứng tại chỗ tấn công, khuỷu tay phải vung lên đánh tới Vương Bình, vẻ mặt Vương Bình lập tức ngưng trọng, rõ ràng tốc độ phản ứng của Lục Thất nhanh hơn trước kia rất nhiều, y cũng biết lượng sức, không trực tiếp chống đỡ khuỷu tay của Lục Thất, chân liền lùi ra sau tránh đòn, nếu đỡ trực tiếp, y sẽ rơi vào thế hạ phong, bị tấn công liên tiếp.
Lục Thất nắm được tiên cơ, cùi chỏ vừa đi vào khoảng không, cây thương trong tay đã cấp tốc đâm tới, Vương Bình vẫn hết sức tập trung, đao nương theo cánh tay chém ngược lên, nghênh tiếp thương trong tay Lục Thất, đồng thời chân bước về phía trước, nhanh chóng chuyển thế tấn công.
Lục Thất cũng không để Vương Bình tiếp cận, thương vừa thu lại, lại phóng ra, liên tục như độc xà tấn công, đao của Vương Bình cũng nhanh như gió đối chọi với mũi thương, thân thể di chuyển trái phải một cách linh hoạt, động tác nhanh đến mức tạo ra hư ảnh, khiến các tướng sĩ đứng xem xung quanh ngơ ngẩn mà nhìn.
- Tiểu tử, ngươi tiến bộ nhanh đấy!
Vương Bình hô to một cách sảng khoái, vừa kêu thân hình vừa mạnh mẽ di chuyển, xông vào tầm tấn công và phòng ngự của Lục Thất, Lục Thất cúi người, thương như ô long vẫy đuôi chặn đao thế, một khi đâm tới, tạo ra hiệu quả tứ lạng bạt thiên cân, khiến Vương Bình rơi vào tình thế thu đao không được, tấn công cũng không xong.
Đao của Vương Bình gom lại tránh những nhát đâm của Lục Thất, chân phải đá mạnh vào người hắn, Lục Thất trầm mũi thương xuống, thân hình đột nhiên nghiêng về phía Vương Bình, Vương Bình bật lui ra sau, thương của Lục Thất bay vụt qua, hai tay Vương Bình vội giơ đao chắn ngang, “choang” một tiếng, thân thể y bị chấn động mạnh, loạng choạng nghiêng ngả, Lục Thất thu thương rồi lại phóng ra, đâm tới Vương Bình, buộc y phải tung người lùi lại thật nhanh.
Lục Thất bước tới, thương vừa thu lại liền đám tới, thân hình Vương Bình đang ở trên không, thấy mũi thương đuổi tới, y bình tĩnh cầm đao ngăn đỡ, nào ngờ cán thương trong tay Lục Thất rung lên, đầu mũi thương hiện ra mấy hư ảnh, vừa đâm trúng thân đao, lại chạm một chút vào người Vương Bình, rồi thu về.
Vương Bình đặt chân xuống đất, buông thõng đao nhìn Lục Thất, mỉm cười:
- Tiểu tử, ngươi thật lợi hại.
Lục Thất đứng thẳng người mỉm cười, trả lời:
- Chỉ là khoa tay múa chân thôi mà, đã không có sát ý, sức chiến đấu của ca ca cũng giảm xuống rất nhiều.
Vương Bình lắc đầu, cười:
- Hiện giờ thân thủ của ngươi đã cao hơn trước rất nhiều, nếu là đối địch, ta chỉ có thể liều mạng tấn công một cách hung hãn, mới có thể giành được tiên cơ để triển khai đao thế, hôm nay đao thế của ta đều bị ngươi áp chế, không có cách nào thi triển được.
Lục Thất mỉm cười gật đầu, hắn biết mình chiếm ưu thế nhờ thương dài và tấn công tốc độ, mà đao thế mạnh mẽ của Vương Bình đã bị hắn phá ngay từ đầu, nếu đây là cuộc huyết chiến thật sự, đao của Vương Bình sẽ mạnh mẽ và quyết liệt hơn nhiều, từng đường đao nối nhau tấn công liên tiếp, thật ra đao thuật của của hắn đến sáu phần là luyện theo sự chỉ bảo của Vương Bình.
Cuộc đọ sức kịch liệt và ngoạn mục kết thúc, Lục Thất đưa Vương bình ra ngoài, các tướng quân đi theo phía sau, lúc ra cửa, Vương Bình dừng lại nhìn Lục Thất, hai tay hơi mất tự nhiên đan vào nhau, khuôn mặt lộ rõ vẻ lấy lòng: