Trong tiếng kèn hiệu hùng hồn thổi lên, trên thao trường của Nam đại doanh bài binh bố trận, chủ soái Chu Chính Phong một thân áo giáp màu đen, uy vũ không tầm thường cầm đao đứng trên khán đài, đối mặt với hơn sáu nghìn tướng sĩ dưới thao trường.
Ánh mắt của y chậm rãi nhìn quét qua, dừng lại nhiều hơn vài giây ở đội ngũ bên phải xa nhất, nơi đó là đội quân của Lục Thiên Phong, mặc dù chỉ ở bên ngoài nhưng lại lộ ra khí thế quân uy, cũng không kém hơn đội quân tinh nhuệ mặc giáp, một mảnh rừng thương như trường long, chỉnh tề xếp thành hàng ngũ, so với nhóm quân bên cạnh thì nhóm quân bên cạnh chỉ là đám ô hợp.
Chu Chính Phong lơ đãng nhíu lông mày, y biết Lục Thiên Phong là Ngô Thành Phò mã, cũng biết chuyện Lục Thất tự móc tiền túi ra mua binh khí thượng hạng, chuyện kia bị kiện lên tận Binh bộ, nhưng Binh bộ cũng không có hưởng ứng, nghe nói Hoàng đế bệ hạ không đồng ý truy cứu.
Y cũng biết chuyện Trình Diễm bị giáng chức, nhưng đối với y mà nói, chuyện của Lục Thiên Phong và Trình Diễm, không đáng để y chú ý, nhưng thật ra Hoàng đế cho y một giáo huấn, quả thật đả kích đến tính tình kiêu ngạo của y, y bị trưởng giả Chu thị khiển trách một hồi, khiến cho y kiểu được một đại lí cạnh sắc dễ gãy.
Ánh mắt của Chu Chính Phong nhìn về phía trước, nơi đó là tả hữu vệ doanh quân tinh nhuệ của y, y vốn rất coi trọng Vương Bình và Chu Vũ, cố ý trong lúc phân phối quân dụng có cho phần tốt hơn, không nghĩ lại bị Hoàng đế sắp đặt một đường đột nhiên quy thuộc về làm Công chúa Phủ quân, đấy mới là chuyện khiến y đau lòng, ở trong lòng y, đã coi quân doanh thuộc của bản thân mình.
Nhìn tả hữu vệ doanh trên thao trường, khóe miệng của Chu Chính Phong hiện ra nụ cười nhạt, tâm tình của y bây giờ rất tốt, nguyên nhân chính là đô úy hữu doanh Tống Lão Thanh âm thầm thể hiện sự trung thành với y.
Tống Lão Thanh là người được Hoàng đế đột nhiên bổ nhiệm làm đô úy hữu doanh, y vốn lo lắng đây là một thủ đoạn khống chế quân đội của Hoàng đế cho nên cố tình để lộ tin lung lạc Tả hữu đô úy, hôm qua Tống Lão Thanh đã đáp lại y, lai lịch bối cảnh của Tống Lão Thanh, Chu thị đã tỉ mỉ điều tra, kết luận là đáng giá thu nạp.
Trong tiếng trống trận, quân đội Nam đại doanh xuất phát, Chu Chính Phong cưỡi con ngựa cao to, đi bên trong hữu vệ doanh, phía sau y là ba mươi thân vệ Chu thị, bên phải là Tống Lão Thanh, bên trái là giáo úy trung quân Chu Phong, uy phong lẫm lẫm xuất chinh.
Sau khi Chu Chính Phong dẫn tướng sĩ bát doanh đi, Vinh Xương mới được hai trăm Vũ Lâm vệ bảo hộ đi xuống, dẫn tứ doanh còn lại có thể nói là quân đội bạc nhược xuất phát, đúng là quân đội bạc nhược, trang bị của bốn doanh, ngoại trừ quan tướng mạc áo giáp, binh lính chỉ mặc áo vải.
Thảm nhất chính là quân doanh của Chung Hải, không ngờ hơn nửa binh lính đến vũ khí còn không có, chỉ có thể cầm nông cụ làm vũ khí, giống như một đám tá điền, quân doanh của Lục Thất có thương lớn đầy đủ, nhưng so sánh với hai thượng doanh, cái khuyết thiếu nghiêm trọng nhất của hắn chính là cung tiễn và tấm chắn, mà hai thượng doanh kia cũng chỉ có hơn mười cây cung, và hơn trăm tấm chắn bình thường.
Đội quân của Lục Thất đi cuối cùng, hắn ngồi trên lưng ngựa đi chầm chậm, tiên sư bà ngoại nhà nó chứ, cho dù là dẫn quân xuất chinh, cơ hội mang binh lần này, may mà không mất đi, ha hả, kiếm chút kinh nghiệm cũng không phải dễ dàng, nghĩ đến Vinh Xương kia cũng chỉ vì kiếm chút kinh nghiệm mà nhẫn nhục chịu đựng, mang loại quân đội như này xuất chinh, da mặt nhất định phải dày mấy tầng.
Quân đi được năm dặm, Lục Thất chợt có cảm giác quay đầu nhìn về phía rừng trúc bên đường, hắn cảm thấy được sự hiện hữu của Vương Cầm Nhi, hắn biết rằng Vương Cầm Nhi đang đứng ở trong rừng trúc nhìn ra, hẳn là đến tiễn hắn đi, cũng không biết nàng đã đến phủ Công chúa chưa.
Vương Cầm Nhi đi ra khỏi rừng trúc, nhìn quân đội đi xa, trên khuôn mặt nàng có sự cổ quái cười như không cười, rốt cục không kìm được bất đắc dĩ nói:
- Đây mà gọi là quan quân sao?