Chương 310: Sát uy

Hải Phong Nhi
Nguồn: truyenfull.vision
Nghe xong, hai vị huyện úy sợ xanh mặt, tả huyện úy có vẻ vẫn chưa dám tin đây là sự thật , ông ta rụt rè hỏi lại: - Phỉ Mao Sơn đột kích, sao có thể như vậy được? - Phỉ Mao Sơn đương nhiên là sắp tới đây rồi, quân lệnh của bản đô úy đã ban xuống mời hai vị huyện úy chấp hành. Lục Thất lạnh giọng nói. Hai người này ngơ ngác nhìn nhau, vẫn là tả huyện úy nhanh nhẹn: - Vâng, hạ quan ngay lập tức đi diều động binh lính. - Không cần hai ngài phải đích thân đi, chỉ cần hai vị xuất trình yêu lệnh huyện úy rồi cử thuộc hạ đi là được. Lục Thất lạnh nhạt nói. - Đại nhân, quân phỉ đột kích, an nguy của huyện thành là quan trọng nhất, hạ quan vẫn nên đích thân đi thì hơn. Tả huyện úy vẫn chưa bằng lòng với sự sắp xếp này của Lục Thất. Lục Thất lạnh lùng nhìn ông ta, nói: - Quân phỉ đã đến đây rồi, bản đô úy nói lại, lập tức xuất trình yêu lệnh, sai thuộc hạ đi điều động binh lính trước, nếu như ngài còn nhiều lời thì ta sẽ khép ngài vào tội chưa lâm trận đã bỏ chạy. - Đại nhân, hạ quan là huyện úy huyện Cú Dung, về lý hạ quan nên ở lại thủ thành. Ông ta vẫn chưa chịu, cố tình cãi lý. Lục Thất lạnh lùng nhìn ông ta, rồi đột nhiên cây thương trong tay hắn phóng ra, mạnh mẽ, nhanh nhẹn và dứt khoát đâm thẳng vào cổ họng của tả huyện úy. Ông ta kinh hoàng, mở to mắt nhìn Lục Thất chằm chằm. - Á! Hộ quân huyện úy hoảng sợ, lập túc lùi xuống hai bước, 8 tên lính theo sau ngay lập tức xoay người lại, người nào người ấy đều sẵn sàng trong tư thế đề phòng, tay cầm chắc chuôi kiếm nhưng không dám rút ra. Họ đều nhìn Lục Thất bằng ánh mắt sợ hãi, nhất là khi hắn lạnh lùng rút thương thu về, còn tả huyện úy thì đổ rạp người xuống, mùi máu tanh phảng phất theo gió. - Lỗ Hải, tả huyện úy huyện Cú Dung lâm trận cự tuyệt quân lệnh tiêu phỉ, phạm tội thông đồng với quân phỉ, bêu đầu thị chúng. Lục Thất lạnh lùng tuyên bố. Lỗ Hãi đứng cách đó khoảng hơn 10 thước lớn tiếng ứng lệnh, chạy lại cầm đại phủ chặt đầu thi thể, sau đó thì xách đầu đến từng doanh trại thị chúng. Lục Thất lạnh lùng nhìn hộ quân huyện úy và nói: - Ngài, lập tức hạ lệnh điều quân đến đây, quân lính không tới, kết cục sẽ như ông ta, sau khi kết thúc cuộc chiến xét nhà diệt tộc. Hộ quân huyện úy kinh hãi nhìn hắn, chưa biết nên nói thì đã thấy Lục Thất hạ lệnh cho 8 tên lính đi theo: - Các ngươi cũng vậy, nếu như không điều động được các huynh đệ khác đến đây thì sau khi cuộc chiến kết thúc, tội thông đồng với địch, xét nhà diệt tộc. Tám tên này hoảng sợ nhìn nhau, sau đó đồng loạt quay lại nhìn hộ quân huyện úy. Lúc này sắc mặt của hộ quân huyện úy đã trắng bệch, ông ta cứ do dự không nói nên lời, đột nhiên nhìn thấy cây thương dính máu trong tay Lục Thất đụng đậy thì sợ hãi lì xuống một bước. - Đại nhân, ta điều quân. Hộ quân huyện úy kinh hoàng đáp lại. Sau khi lệnh cho quan binh cầm hai tấm yêu lệnh đi điều quân, Lục Thất lại lệnh cho ông ta đợi sau khi quan binh ra khỏi thành thì lập tức đóng toàn bộ của thành thị trấn. Bốn vị quan binh kia đi rồi Lục Thất liền quay lại lạnh nhạt với vị hộ quân huyện úy kia: - Nếu ngài có thể thống lĩnh binh lính đánh thổ phỉ thì sau này ngài có thể thoát tội, còn về tả huyện úy huyện Cú Dung sau này nhất định sẽ bị truy xét tội trạng. - Vâng, hạ quan nguyện úy cùng ngài đi đánh quân phỉ, nguyện ý nghe theo sự sắp xếp của ngài. Hộ quân huyện úy vội vàng thể hiện thái độ, ông ta thực sự bị cách định tội của Lục Thất làm cho hết hồn hết vía, đường đường chính chính là Huyện úy chính quy - mệnh quan của triều đình vậy mà chỉ vì không đồng ý với sự sắp xếp của Lục Thất mà bị hắn thẳng tay giết chết, hắn đúng là sát thần coi trời bằng vung mà. Chiếc đầu của tả huyện úy huyện Cú Dung bị đem đi thị chúng, máu chảy đầm đìa, cảnh tượng này quả thực là vô cùng tàn khốc, đánh trúng vào tâm lí của binh lính. Các vị tướng quân không dám có tâm lý trốn tránh nữa và họ cũng đã tin vào những lời nói trước đó của Lục Thất, đến huyện úy mà Lục Thất còn dám giết chắc chắn hắn có người đứng đằng sau chống lưng. Nửa canh giờ sau, phỉ Mao Sơn đang ăn cơm và tranh thủ nghỉ ngơi ở bên ngoài cách thành khoảng 5 dặm, Đại Thánh Mao Sơn cũng đang lắng nghe hồi báo của mật thám: Tiễu Phỉ quân căn bản là không có một chút nào là khẩn trương, bọn chúng vẫn đang đóng ở ngoài thành, còn binh lính thủ thành thì vẫn lười nhác như trước, toàn bộ quân đội không có sự phòng bị, cũng không xây dựng hệ thống mai phục, Tiễu Phỉ quân bây giờ chỉ là đóng quân không có bất cứ sự phòng bị nào. Đại Thánh Mao Sơn nghe xong thì yên tâm lắm, y một người đàn ông trung niên 40 tuổi, khuôn mặt cương nghị, không chỉ tinh thông võ thuật mà còn rất túc trí đa mưu, y lập nghiệp ở Mao Sơn cũng đã được hơn 10 năm cho nên y chính là một đại vương vùng núi đầy hoài bão, lúc hành sự y luôn đợi thời cơ chín muồi, rồi mới hành động. Lần này nếu không phải là chiến lợi phẩm quá hấp dẫn thì y sẽ không chủ động xuất kích, chính là vì số vàng bạc và kho vũ khí khổng lồ đã làm y bị kích thích, mặt khác chính cơ hội nổi danh cũng khiến y bị xao lòng. Danh vọng chiến đấu lớn mạnh chính là nguyên nhân quan trọng giúp y sau này có thể thống lĩnh quân phỉ ở tứ phương, cho nên y vô cùng hoan nghênh sự xuất hiện của Hôi Ưng, đương nhiên là trước đó y đã điều tra rất kỹ về con người này. Hôi Ưng cũng được ngồi nghe hồi báo nhưng trong lòng lại vô cùng lo lắng và xót xa, y lo cho sự lỗ mãng của Lục Thất. Chuyện Hôi Ưng quy thuận Lục Thất là do y cam tâm tình nguyện và Lục Thất cũng rất tín nhiệm y, không chỉ vậy Lục Thất còn hứa hẹn với y về một tương lai đầy hi vọng. Đặc biệt là sau khi Hôi Ưng biết Lục Thất là Ngô Thành phò mã, thì y cảm thấy mình đã quy thuận đúng minh chủ, giờ đây y và các huynh đệ cấp dưới đều là Dực vệ, chỉ có điều là trước mắt không thể công bố với mọi người. - Xuất phát! Đại Thánh Mao Sơn đứng dậy, phất tay hạ lệnh, khẩu khí hùng hồn như chủ soái của vạn quân. Quân phỉ Mao Sơn nhận lệnh bắt đầu trận tập kích, người người đều hiểu Tiễu Phỉ quân chẳng qua chỉ là một đám ô hợp không hơn không kém và chuyện Tiễu Phỉ quân khám sát Tề Gia và đem gia sản của họ giấu vào trong doanh trại, một phần nhỏ gia tài mới được chuyển đi thì lại bị Hôi Ưng chặn đường cướp mất, trước mắt họ chính là một khối tài sản kếch xù đang đợi họ đến đem về.