A! Lục Thất nghẹn ngào nhìn Tân Cầm Nhi thất thanh nói:
- Nàng ấy là cung nhân của Tiêu Phi, nàng ấy không phải là bị Triệu huyện thừa… ồ, nàng ấy đi Tiêu Phủ ư?
Tân Cầm Nhi gật đầu nói:
- Bạch Linh Nhi là bị Triệu huyện thừa cưỡng ép thu nạp, nhưng cũng đúng dịp, hoàng đế chọn Tam tiểu thư Tiêu Phủ làm Hoàng Phi. Lúc đó Tiêu Phủ chọn trúng Bạch Linh Nhi làm của hồi môn, dám mua Bạch Linh Nhi đi Tiêu Phủ thì Triệu huyện thừa sẽ không dám đối đầu với Tiêu Phủ đâu.
Lục Thất gật đầu nói:
- Nói như vậy thì Bạch Linh Nhi ở hoàng cung rồi.
Tân Cầm Nhi gật đầu:
- Đúng thế, nghe Bạch Tùng nói, em gái của lão gia là Tiểu Nghiên là do Bạch Linh Nhi muốn Tứ tiểu thư Tiêu Phủ mua mang vào Tiêu Phủ. Đây là vì để bảo vệ cho Tiểu Nghiên, cũng là để giải vây cho Lục Gia. Chỉ có điều rốt cuộc Bạch Linh Nhi cũng chỉ là nô tì, đi Kinh Thành cũng chỉ có thể giúp được huynh ruột nhà mình.
Lục Thất kinh ngạc gật đầu, trong đầu hiện lên hình ảnh yếu ớt của Bạch Linh Nhi, trong lòng hắn thấy đắng cay khiến hắn gần như rơi lệ.
- Lão gia, thiếp biết lão gia thích Bạch Linh Nhi nhưng thiếp cầu xin lão gia vì sự sinh tồn của Lục gia mà đừng đánh mất lý trí đi tìm Bạch Linh Nhi nữa.
Tân Cầm Nhi dịu dàng khuyên bảo.
Lục Thất cả kinh gật đầu, rồi ngẩng đầu lên nhẹ giọng nói:
- Ta sẽ không đi nữa.
Tân Cầm Nhi gật đầu nói:
- Lão gia, thực ra điều thiếp lo lắng nhất chính là một khi Thường Châu đã ổn định rồi. Đường Hoàng sẽ ra tay tranh giành kết quả. Lúc đó chúng ta sẽ rất khó ứng phó.
Lục Thất cười lạnh nói:
- Có gì mà khó ứng phó, thánh chỉ đến cứ bỏ mặc là được.
- Làm như vậy, sau này Lục gia và lão gia sẽ bị hỏi tội đấy.
Tân Cầm Nhi cả kinh nói.
- Nàng sai rồi, đến Thường Châu một bước ta cũng không có đường lui, chỉ có giống như Giang Âm Quân mới có thể sống được.
Lục Thất lạnh lùng nói.
- Chỉ e là không được, chắc chắn Đường Hoàng sẽ để lão gia ở Kinh Thành. Thậm chí còn đón mẫu thân đến Kinh Thành, còn cả huynh trưởng Thiên Hoa nữa.
Tân Cầm Nhi lo lắng nói.
Ánh mắt của Lục Thất lặng im, hắn nói:
- Điều nàng nói ta biết, cho nên nàng hãy nhớ sau này thánh chỉ của Đường Hoàng chỉ có thể bỏ mặc. Chỉ cần Thường Châu có khả năng binh biến thì Đường Hoàng cũng không dám giết ta một cách dễ dàng. Điều mà nàng và Chu đại ca phải làm là nắm trong tay Ngô Thành Quân, Trung Phủ Quân thậm chí là quân địa phương.
Tân Cầm Nhi lo lắng không nói gì, Lục Thất nắm lấy bàn tay ngọc ngà của nàng, hắn hạ giọng nói:
- Cầm Nhi, sau này Đường Hoàng sẽ không để cho ta ở lại Thường Châu nữa. Chu đại ca ủng binh tự trọng là điều đương nhiên. Còn điều nàng phải làm chính là kiềm chế Chu đại ca. Sở dĩ ta để lại Ngư Hoa Hiên kia chính là vì ảnh hưởng đến sự ủng hộ hay phản đối lòng quân của tù binh quân.
Tân Cầm Nhi gật gật đầu, Lục Thất thẫn thờ nói:
- Ta và Chu đại nhân là huynh đệ tốt nhưng liên quan đến khả năng làm hoàng đế sau này, chúng ra có thể sẽ trở mặt thành thù. Không phải là ta không muốn nhường mà là không dám nhường. Con người của Chu đại ca thâm trầm, ta sợ sau này huynh ấy sẽ không dung tha cho ta.
- Thiếp hiểu.
Tân Cầm Nhi nhỏ giọng nói.
Lục Thất thoáng suy nghĩ một chút rồi nhìn thẳng vào hiện tại nói:
- Thứ sử Thường Châu chết lúc nào thì tốt?
- Bốn ngày sau, thiếp sẽ đi giải quyết ông ta. Không phải chết vì bệnh mà là tức chết.
Tân Cầm Nhi nhẹ giọng trả lời.
Lục Thất gật đầu nói:
- Cầm Nhi, ta phải về rồi.
Tân Cầm Nhi gật đầu rồi chợt nghiêng mình đỡ Lục Thất, chủ động hôn lên hai má của Lục Thất một chút, sau đó nàng thấy xấu hổ lại đẩy hắn ra.
Lục Thất ở ngoài cửa được Qúy Ngũ Thúc và Diêu Tùng đưa về. Trên đường đi hình ảnh của Bạch Linh Nhi cứ hiện lên trong đầu đều bị hắn cố gắng xua đi. Tình hình của hắn không chấp nhận được phép xuất hiện trạng thái này.
Trong quân trướng trên đường lớn, Lục Thất dặn dò Qúy Ngũ Thúc ngày mai bí mật đi gặp Trương Hồng Ba hỏi y xem có khả năng dùng thủy quân Giang Âm hay không. Hắn cũng dặn Qúy Ngũ Thúc địa giới của Giang Âm là không thể khinh thường. Vì trong Giang Âm Quân bất hòa, có lúc sẽ bị Trương Hồng Ba phản lại làm chuyện xấu.
Ngày hôm sau, Lục Thất áp dụng kế hoạch mượn lương thực. Hắn điều cả trăm tên tướng sĩ đến cửa hàng gạo Tứ gia của Tiêu Thị Chủ tọa ở giữa phố ngồi chờ, tư thế như thế muốn bắt Tiêu Thị Chủ đi khai đao vậy.
Buổi sáng, có hai cửa hàng gạo nhỏ nể mặt đại tộc thư hương Lý thị đã chủ động cho mượn quân lương. Lục Thất sai người xem cửa hành gạo rồi chính thức làm giấy vay 7 phần gạo. Gạo vẫn còn ở cửa hàng nhưng không được phép của quân đội, không được bán hoặc cho mượn mà thuộc quân lương để sử dụng, hơn nữa cho dù quân đội có đi đến đâu thì sau này cũng phải trả lại gạo như trong giấy.
Ngày thứ hai của kế hoạch mượn gạo, 10 cửa hàng gạo trong thành đã không thể đỡ nổi. Bọn họ e sợ sự uy hiếp của Tiêu Thị Chủ nhưng trước mắt Lục Thiên Phong càng khiến họ sợ hãi hơn. Thanh danh dũng mãnh của Lục Thiên Phong dĩ nhiên làm cho quan dân huyện Tấn Lăng biết, chủ yếu nhất là 3 ngàn đoàn luyện quân có lực uy hiếp đối với Tiêu Thị, dễ dàng để cho Lục Thiên Phong tính kế đi tiền tuyến khiến cho sự lực uy hiếp của Tiêu Thị giảm đi.
Ngày thứ 3, chỉ còn cửa hàng Tứ Gia của Tiêu Thị Chủ là chưa cho mượn gạo. Sáng sớm ngày thứ 4, Lục Thất ngồi ở trên xe bò cùng 300 tướng sĩ đã đến cửa hàng gạo Tiêu Thị ở phố Đông.
Lục Thất ở trên xe nhìn cửa hàng gạo, hắn lạnh lùng liếc mắt một cái ra lệnh:
- Thu gạo, ai ngăn cản giết!
Các tướng sĩ đáp lời, Lỗ Hải và Diêu Tùng dẫn lính xông vào cửa hàng gạo. Rất nhanh đã có tiếng kêu thảm từ trong cửa hàng vọng ra ngoài, tiếng đánh nhau, một lát sau Lỗ Hải dính vết máu đi ra ngoài.
- Đại nhân, giết 4 người, còn lại đều quỳ xuống rồi.
Lỗ Hải báo cáo.
- Để lại 40 người thu gạo chất lên xe, chuẩn bị đưa đến Ngô Thành Quân, đi đi cùng luôn.
Lục Thất thản nhiên phân phó.
Buối sáng, sự thật việc Lục Thất dùng máu đã được báo cáo lên các quan cao thấp của huyện Tần Lăng. Hắn nói là làm, cửa hàng gạo Tứ Gia của Tiêu Thị bị giết 11 người. Gạo bị tịch thu toàn bộ đưa đến thị trấn. Đám thương gia của cửa hàng gạo kẻ nào cũng che ngực, nghĩ mà sợ.