Chương 360: Được phong hầu

Hải Phong Nhi
Nguồn: truyenfull.vision
Ba hôm sau một đại quân chậm rãi rời khỏi huyện Vô Tích, tiến vào huyện Thường Thục, đặt chân đến đất Tô Châu. Trong quân, trước soái kì là một vị lão tướng mặc áo giáp màu hoàng kim, cưỡi một con ngựa vàng đốm trắng, có chút thần thánh, chỉ có điều vẻ mặt của lão tướng lại có chút âm trầm, phảng phất có tâm sự gì đó. Chợt phía sau có người cưỡi ngựa đuổi đến, tiến vào quân của lão tướng, quân lính đều thúc ngựa nhường đường, khiến cho người cưỡi ngựa rất nhanh đến bên phải lão tướng, cùng đồng hành với lão tướng, người đến là một Đô úy mặc áo giáp oai hùng. - Bái kiến Tiết độ sứ đại nhân. Quan tướng Đô úy chào theo nghi thức quân đội. Lão tướng quay lại gật đầu, mỉm cười nói: - Trình Ngu Hầu, có chuyện gì sao? - Không có, chỉ là muốn nói chuyện với đại nhân thôi. Trình Diễm mỉm cười đáp lại. - Ồ, được, lão phu và Trình Ngu Hầu vẫn chưa có thời gian rảnh để nói chuyện đấy. Cố tướng quân cười nói, đại quân này, đúng là phụng theo thánh chỉ dời đến huyện Côn Sơn. - Thuộc hạ vẫn chưa chúc mừng đại nhân, được phong làm Hầu gia. Trình Diễm chân thành nói. - Bây giờ vẫn chưa muộn, lão phu cũng bất ngờ, có lẽ là được nhờ phúc của tiểu tử Trương thị. Cố tướng quân thản nhiên đáp lại. - Lời của đại nhân không đúng, chiến công của đại nhân ở Thường Châu, tuyệt đối đáng được phong Hầu. Trình Diễm nghiêm mặt nói. Cố tướng quân nhìn về phía trước, cười nhạt không nói, Trình Diễm chần chừ một chút lại nói: - Đại nhân, đại thắng ở Thường Châu không phải dễ, Đường quốc có được Tô Châu cũng là nhờ công của đại nhân, nếu mất đi, thực là một chuyện đáng tiếc trong cuộc đời rồi. Cố tướng quân ngẩn ra nhìn Trình Diễm, nói: - Trình Ngu Hầu, có chuyện gì cứ nói thẳng, lão phu không có thói quen đoán chữ. - Đại nhân, thuộc hạ cảm thấy cuộc đời này chúng ta có thể đặt chân lên đất Tô Châu cũng không phải một chuyện dễ dàng, vẫn cản thấy vì lời nói vô căn cứ châm ngòi mà tạo thành hậu quả tự chém giết lẫn nhau, đây hẳn là một chuyện ngu xuẩn. Trình Diễm vẫn âm thầm ám chỉ. Cố tướng quân nhìn Trình Diễm không nói gì, Trình Diễm đành phải nói: - Thuộc hạ nghe Tư mã Hành quân nói, Tô Châu trên thực tế là do Lục Thiên Phong tập kích bất ngờ mà có được, thuộc hạ nghe xong cũng cảm thấy, đây là một chuyện nực cười. Cố tướng quân nét mặt kỳ lạ, lạnh nhạt nói: - Trình Ngu Hầu đã thân cận với Lục Thiên Phong rồi? Đối với câu hỏi trắng trợn, Trình Diễm lắc đầu nói: - Chưa, ta cùng Lục huynh đệ là bạn bè, nhưng ta trung với bệ hạ. Tuy nhiên Tô Châu vốn thuộc về Việt quốc, có thể thuộc về Đường quốc đúng là không dễ. Nếu chỉ vì lời nói vô căn cứ mà lại làm mất đi Tô Châu và Thường Châu vậy cũng là tai họa của Đường quốc. Cố tướng quân gật đầu, lạnh nhạt nói: - Cho dù là lời nói vô căn cứ, lão phu cũng không có quyền can thiệp vào lời nói của Tư mã Hành quân, rất khó làm đấy. Trình Diễm chần chừ một chút nói: - Thuộc hạ cảm thấy, vì đại cục có thể giết người diệt khẩu, chỉ có điều bên cạnh người kia có rất nhiều người tin lời nói vô căn cứ. - Trình Ngu Hầu có thể làm cho người kia câm miệng là được rồi. Cố tướng quân thản nhiên đáp lại. - Thuộc hạ đã hiểu, cáo lui. Trình Diễm chào theo nghi thức quân đội rồi thúc ngựa quay về. Một quan tướng trung niên thúc ngựa đến gần Cố tướng quân, thấp giọng nói: - Cha, người họ Trình này có chuyện gì sao? - Đúng là người biết điều, cũng là người có mắt tinh tường, đợi sau khi y giết Tư mã Hành quân, không được để người của Tư mã Hành quân thoát khỏi. Cố tướng quân thấp giọng đáp lại. - Vâng con đã hiểu. Quan tướng trung niên đáp lại, giọng điệu thậm chí có chút vui mừng hưng phấn. Cố tướng quân ngẩng đầu nhìn về phía xa, ánh mắt y dường như đã nhìn thấy huyện Côn Sơn, đối với loại lão tướng nhiều năm bị đè nén này, cuộc chiến ở Thường Châu chính là sự huy hoàng trong cuộc đời này của y, Tô Châu chính là nơi tôn sùng hậu nhân của y. Không phải y muốn phản bội Đường Hoàng, sẵn sàng góp sức với Lục Thiên Phong, mà là được phong hầu, lưu danh thiên cổ, đối với loại lão tướng như y đúng là hấp dẫn quá lớn. Y già rồi, y cần lưu lại sự huy hoàng và tôn quí cho con cháu, y sợ hãi mất đi tất cả những gì có được, y là Côn Sơn hầu. Đêm hôm đó, Tư mã Hành quân của Giang Âm Quân chết trong quân, trải qua Tiết độ sứ đại nhân tự mình điều tra là do đột tử vì bệnh cấp tính. Không lâu sau đó, vốn chống đỡ với Việt quân ở huyện Côn Sơn, năm nghìn Giang Âm Quân vốn đóng ở Lăng huyện, một nửa chết vì nước. Mặc dù có một số lời đồn đại truyền ra, nhưng không lâu sau sẽ không có người nói đến nữa. Một tháng sau thánh chỉ đến, Trình Diễm được thăng chức lên làm Tư mã Hành quân của Giang Âm Quân, trên cơ sở cũ, nắm giữ ba doanh Giang Âm Quân, uy quyền gần như tương đương Tiết độ sứ Giang Âm quân.