Một đội Thiên Ngưu vệ năm mươi hai người, thuận lợi tiến tới Ngô Thành quân, đưa đến huân phong của triều đình đối với quân tướng Ngô Thành, thực tế cái gọi là huân phong ở đây chỉ là hữu danh vô thực, chỉ có phong hầu và phong quốc công mới có ý nghĩa trọng đại, nhưng triều đình sớm đã không còn huân bổng.
Vạn Bân tiếp nhận công văn phong hầu và Hổ Khâu hầu ấn, trong lòng kìm nén uất ức xen lẫn vui mừng, vui mừng bởi vì có thể đạt được danh phong hầu, như vậy có thể lấy được công nhận của Thường Châu đại chiến, trở thành danh tướng được lưu danh sử sách.
Uất ức bởi vì phong hầu này do Chính Sự đường công nhận chứ không phải do hoàng đế chiếu chỉ, sự chênh lệch tương đối lớn, có được sự công nhận của Chính Sự đường là một loại quan phong còn chiếu chỉ của Hoàng đế là một loại tứ phong, một bình thường, một tôn quý, có được thánh chỉ phong hầu có thể khiến con cháu đời sau được vinh hiển, còn công văn của Chính Sự đường thì lại không khác gì công văn nhậm chức của quan lại bình thường, con cháu sau này chẳng thể nhờ đấy mà được hưởng.
Vạn Bân đứng lặng một lúc lâu nhìn công văn phong hầu, mới có thể kìm hãm lại uất ức trong lòng để ứng đối Thiên Ngưu vệ, người hỏi ta đáp một hồi, chỉ biết được một vài sự kiện gần đây của Thường Châu, cuối cùng Thiên Ngưu vệ chẳng biết làm sao đành thỉnh Vạn Bân phái năm trăm quân, cùng Thiên Ngưu vệ đi huyện Vô Tích và huyện Thường Thục để do thám tình hình.
Vạn Bân lập tức cự tuyệt ngay, nói rằng không dám tự mình điều động quân đi huyện Thường Thục và huyện Vô Tích, hai vùng này là biên giới, hiện nay còn có một vạn quân Giang Âm trú đóng, một khi tới rất dễ khiến quân Giang Âm hiểu lầm, hơn nữa hiện giờ quân lực tại Ngô Thành chính là để chấn nhiếp biến động bên trong Ngô Thành.
Vạn Bân không chịu ra quân trợ giúp, Thiên Ngưu vệ quân cũng không dám đi do thám một mình, thực tế địa phận huyện Thường Châu là nơi tù binh tụ, lại thuộc vùng thế lực quân Giang Âm đại thịnh, một khi bị giết, chết vô ích, nhưng bọn họ nhận lệnh mà đến, liền ngầm bàn ý nhau, không thể làm gì khác hơn là trước đi tới huyện Vô Tích mà dò hỏi, tại biên giới khi nhìn đến quân doanh dựng lên như thành luy xong, căn bản không dám bén mảng tới, vội vàng tránh xa trở về huyện Tấn Lăng, ở đây nửa tháng rồi trở về kinh, hồi báo lại, nói Tô Châu đúng là bị Trương thị chiếm cứ.
Thiên Ngưu vệ rời khỏi không lâu, sứ giả công chúa phủ Tiểu Vân cũng đến, giao cho Vạn Bân hai phần công văn rồi rời đi.
Vạn Bận trở lại trong lều, mở công văn ra xem xong, cau mày, một cái là phúc bản công văn phê chuẩn của Chính Sự đường, chuẩn thỉnh cầu của Ngô Thành phủ công chúa, đem ba ngàn Võ Lâm vệ đổi tên thành Hổ Khâu vệ, Lang Phong vệ, Nam Ưng vệ, đất phong Ngô Thành Tô Châu trực thuộc Đông Hải hầu huân vệ và Côn Sơn hầu huân vệ, chính danh trực thuộc Ngô Thành phủ công chúa, quy theo Vệ úy tự chỉ huy, tên Ngô Thành Đông Hải vệ cùng Ngô Thành Côn Sơn vệ.
Một phần khác là công văn nhậm chức của phủ công chúa, chỉ đích danh Vạn Bân phong hầu huân vệ, thuộc một trong hộ vệ quân Ngô Thành phủ công chúa, ban thưởng quân hiệu Ngô Thành Hổ Khâu vệ.
Nhưng bên dưới nét chữ xinh đẹp lại đề thêm: “Hổ Khâu ngậm kiếm, ý vi làm soái.’’
Nét chữ này rõ ràng lớn hơn gấp hai nét chữ xinh đẹp bên trên, hơn nữa nét chữ hữu lực, ẩn hiện sự sắc bén, so sánh với nét chữ mềm mại bên trên, hiện ra rất bất thường, bên dưới lại là đại ấn của công chúa.
“Chữ viết này là của ai? Hẳn là của nam tử, chẳng lẽ là Lục Thiên Phong? Hắn lại đề thêm một bút bên trong công văn phủ công chúa, là có ý gì?’’
Vạn Bân nhíu mày thầm nghĩ, Võ Lâm vệ phủ công chúa đổi tên và thuộc quyền sở mời, có thể khiến Chính Sự đường phê duyệt, việc này không khiến ông ta khó hiểu, đây chỉ là một dạng biến đổi trên danh nghĩa, là một trong những thủ đoạn nhằm lung lạc Tô Châu, ông ta cảm thấy khó hiểu bởi ý nghĩa của bút tích kia trong công văn, trong lòng ông ta, mặc dù Lục Thiên Phong coi như là Ngô Thành phò mã, cũng không có khả năng áp đảo được ông ta.
*****
- Cha, trên công văn này sao lại viết một câu như vậy: ‘Côn Sơn sừng sững, không cười lão’ có ý gì? Hẳn không phải Ngô Thành công chúa viết.
Một vị tướng trung niên, cầm công văn nói.
Cố Tướng quân trầm mặc một lúc, lát sau mới nói:
- Đây là một lời hứa hẹn, sau này ắt có thể hữu dụng hoặc vô dụng, người cẩn thận cất kỹ, nếu làm thất lạc, có lẽ gặp phải họa diệt môn.
- Họa diệt môn, chi bằng đem tiêu hủy.