Sáng hôm sau, Lục Thất đứng trong hoa viên, hắn vừa mới luyện công buổi sáng xong, hắn đối với võ đạo tuyệt đối sẽ không lười biếng, luyện công xong hắn dùng nước giếng tắm rửa, mặc quần áo tới tìm Tiểu Phức cùng ăn sáng.
Sau khi ăn xong, Tiểu Phức hầu hạ hắn thay quan phục ngũ phẩm, mang quan ấn Thái Thượng Thừa, rời phủ công chúa, một mình đi bộ tới Hoàng cung Thái Thường Tự điểm danh.
Lần đầu mặc phục sắc quan văn, Lục Thất cảm thấy không được tự nhiên, có chút hơi lúng túng, hắn vốn quen mặc võ quan linh hoạt, giờ khiến hắn bước đi từng bước, hắn cảm thấy không quen, cuối cùng chẳng cố học bước làm gì, cứ chậm chậm đi.
Tới cửa Đông cung, điểm danh, làm cho tướng sĩ thủ vệ không biết làm sao cho tốt, bọn họ đều biết đại danh Lục Thiên Phong, chỉ có điều lệnh tiến danh chưa có, cũng may Lục Thiên Phong hiện giờ ai cũng biết hắn, thủ vệ tướng sĩ thương lượng một chút liền cho hắn vào, đồng thời cho người dẫn hắn đi báo danh.
Lục Thất được đưa đến nha môn Thái Thường Tự, cách cửa Đông Thành 300m, Đường quốc cửu tự nha môn có năm cái trong hoàng cung, hắn biết Đại Lý Tự, Vệ úy tự, Ti Nông tự, Hồng Lư Tự ở ngoài hoàng cung, mà cửu tự nha môn không rộng lớn bằng lục bộ, nhưng cũng không phải nơi rảnh rỗi.
Lục Thất chậm rãi bước đi vào Thái Thường Tự, ngoài cửa vệ có đứng mười giáp sĩ, nhìn Lục Thất bước vào rất ngạc nhiên, trước đó không có lệnh tân nhiệm đến, nhưng quan ấn là thật, nhưng điều họ kinh ngạc là vị Thái Thường Thừa tân nhiệm tuổi còn rất trẻ.
Lục Thất tiến vào, lập tức kinh ngạc, trên dưới Thái Thường Tự, nha môn vốn bình lặng lại như tảng đá ném xuống hồ, vừa nhìn đã thấy hơn chục người mặc quan phục, nhưng không ai có chức tước cao hơn hắn, Lục Thất biết, hắn là tả thừa Thái Thường Tự, chức trách là chưởng phán tự sự.
Thái Thường Tự là nha môn chủ quản tự lễ, chủ yếu phục vụ quan nha hoàng cung, tên là chủ tế tự, thực ra là quản vụ sự phục vụ trong hoàng cung, tổng thể là Thái y viện, quản lý dược phẩm. Thái Nhạc viện, quản nhân sự đàn ca hý kịch, Đường Hoàng ban cho phủ công chúa mười nhạc kỹ, chính là từ Thái Nhạc viện, tuy nhiên nơi thực sự chủ quản âm nhạc, là Nhạc Nghệ, chỉ phục vụ Hoàng đế và hậu cung.
Thái Bặc thự, chỉ chưởng quản bói toán và việc cử hành lễ tế, sau lại hợp vào Kinh giao xã viện thự và Cổ Xúy thự. Bẩm hi thự là nha môn thiết lập thêm, chuyên quản chế đồ dung hiến tế, chưởng quản tứ quý cúng tế.
Chức tránh của hắn cho dù là chủ trì nghi thức tế lễ hắn cũng không có tư cách tôn quý gì, chủ trì nghi lễ chính là Thái Thường Tự Khanh và Thiếu Khanh, giống như tổng quản bên trong phủ công chúa, quản lý sự vụ trong tự và giám sát, ví dụ như có nghi thức tế lễ thì giúp hỗ trợ mà không thì sẽ là giám sát, có quyền sai quản cấp dưới.
- Thái Thường Tự Khanh không có ở đây?
Lục Thất uy nghiêm hỏi.
- Bẩm đại nhân, Thái Thường Tự Khanh đại nhân không luôn ở tại nha môn, hai vị Thiếu Khanh đại nhân cũng rất ít tới, chỉ có khi có việc cần, chỉ có Thường Thừa đại nhân chính là luôn túc trực giám sát.
Một vị lão quan mặc sắc phục quan thất phẩm, cung kính trả lời.
Lục Thất vừa nghe chút nữa thì phì cười, Thái Thường Tự quả nhiên thanh nhàn, một đám không đi làm, hắn chợt nhớ tới trước kia có nghe tên một vị Thái Thường Tự Thiếu Khanh từ Lục Châu, hình như là họ Ngô.