Chương 383: Đâm

Hải Phong Nhi
Nguồn: truyenfull.vision
Cái gọi là phủ Đô đốc trên thực tế là một quân doanh rất chính quy, khu vực Tây Sơn rất lớn, ở đó cũng có rất nhiều thôn trấn. Chỉ có điều, Việt quốc chiếm nhiều năm như vậy nhưng vẫn luôn ở trạng thái quân quản (*). (*) Quân quản: Chế độ quản lý xã hội do bộ máy quân sự đảm nhiệm tại những vùng mới được giải phóng khỏi sự chiếm đóng của quân địch Địa vị ban đầu của thủy quân Thái Hồ rất cao, nhưng từ khi chiến tuyến Việt quốc đẩy đến huyện Vũ Tiến khiến cho sự tồn tại của thủy quân Thái Hồ cũng không có tác dụng lớn lắm. Thậm chí triều đình Việt quốc còn có ý định để phân nửa thủy quân Thái Hồ rời đi trở thành thủy quân trên biển. Lục Thất theo như báo cáo của Hôi Ưng, thừa lúc đêm tới gần ‘góc chết’ của quân doanh phủ Đô đốc. Hôi Ưng ẩn nấp trong mấy ngày này tất nhiên sẽ không thể để lãng phí thời gian như vậy. Y đã từng thăm dò quân doanh phủ Đô đốc chính là có tâm ý muốn hành thích phủ này. Lục Thất mai phục trong bóng tối ở hàng rào gỗ của quân doanh, thuận theo khe hở quan sát bên trong quân doanh. Phòng ngự ở bên trong đó cũng coi như nghiêm ngặt, ngoài doanh trại và soái phủ đều có binh sĩ đứng gác, nếu như có người vào thì rất dễ bị phát hiện ra. Lục Thất ngẩng đầu nhìn trời, bầu trời u ám giống như bầu trời ngày mưa. Đúng không phải là ông trời đang ‘chiếu cố’ cho Lục Thất mà là vùng Thái Hồ nhiều mưa, mặc dù gần tới đầu đông nhưng vẫn mưa rất nhiều. Một lúc sau, mưa lớn trút xuống, lính gác trong quân doanh bắt đầu nháo nhác đi lấy áo mưa. Lục Thất vừa nhìn thấy cơ hội đến thì liền thay đổi suy nghĩ, thân thể nhẹ tênh bay lên không một tiếng động, rất nhanh hắn đã bay qua hàng rào rồi đặt chân xuống đất. Sau đó, Lục Thất can đảm thấp đầu chạy vào. Hắn rất nhanh đã chạy tới doanh trại gần nhất, đúng lúc gặp phải một lính gác hất áo mưa ra. Lục Thất quay đầu lại hỏi: - Huynh đệ! Còn áo mưa nào nữa không? Cho mượn hai cái! Người lính gác kia khẽ giật mình , hỏi: - Ngươi ở đội nào? Sao lại đến đây? - Tôi là kỳ vệ soái phủ, phải đi ra ngoài đưa thư. Gặp trời mưa nên tới đây mượn một chiếc. Lục Thất ung dung đáp. Người lính gác kia nhìn Lục Thất một cái, gật đầu nói: - Ngươi đợi chút để ta đi lấy! Tên lính gác quay người trở về doanh trại, Lục Thất liền bước nhanh vào, giơ tay đánh về hướng cổ gã ta một cái. Tên lính gác đó dường như biết mình sẽ bị công kích nên trong lúc Lục Thất ra tay thì gã vội nhào tới, đồng thời hô lên: