Chương 418: Mất bò mới lo làm chuồng

Hải Phong Nhi
Nguồn: truyenfull.vision
Hơn một vạn tướng sĩ Hưng Hóa quân trốn chạy, khiến Chu Chính Phong giận tím mặt, trong đó có ba nghìn tướng sĩ dưới quyền ông ta, ông ta tức giận muốn suất quân truy sát, nhưng Chu Phong đã hết lời khuyên nhủ, rằng nếu đuổi giết, chỉ sợ sẽ càng khiến nhiều tướng sĩ hoang mang chạy trốn, tốt nhất là không nên có hành động gì, chỉ cần thuận lợi tiếp quản số tướng sĩ không chạy trốn, đã là kết quả tốt đẹp nhất rồi. Chu Chính Phong nghe lời khuyên, các chủ soái các quân cũng tới gặp ông ta, sau khi trao đổi, cùng ký tên dâng thư, bọn họ không biết Tấn quốc đã thành lập, cho nên cho rằng hơn vạn binh lính Hưng Hóa quân đã phản bội đầu hàng Sở quốc. Trong khi Chu Chính Phong chuẩn bị dâng thư, người đưa tin của Lục Thất cũng quay về từ Tấn quốc, mang theo danh sách gia quyến các quan tướng trực thuộc bị sách động, Lục Thất giao cho Vương Trọng Lương, bảo Vương Trọng Lương lập tức tìm kiếm và tập trung một chỗ, rồi đưa đến Tín Châu, để quân đội Tấn quốc tiếp nhận. Trên thực tế, Tín Châu cũng bị quân Sở chiếm cứ, nhưng bởi vì Tín Châu đã trở thành một đống đổ nát, quân Sở chỉ đồn trú ở Tín Châu rất ít, quân Sở cũng thiếu lương thực, phân nửa là dựa vào lương thực tại địa phương. Lục Thất rất cẩn thận, lại viết mật thư cho Vương Dũng, nói rõ nguyên do cuộc binh biến lần này và tình hình Tấn quốc, nói hắn chỉ muốn sách động Yến Khôi Sơn tới Kiến Châu, không ngờ là Yến Khôi Sơn lại giật dây cho hơn một vạn tướng sĩ chạy trốn. Hắn viết thư cho Vương Dũng, thứ nhất là tránh việc Vương Dũng hiểu lầm, hơn nữa là biểu lộ sự thân cận đối với Vương Dũng, sắp đặt trước một thế lực ngầm cho tương lai, thứ hai là về việc hơn một vạn tướng sĩ chạy tới Tấn quốc, sau khi Vương Dũng biết rõ đầu đuôi, miễn là y ghi nhớ tình nghĩa và đường lui, sẽ ngầm giúp hắn phản bác là các tướng sĩ không chạy tới Tấn quốc. Sau khi nhận được mật thư của Lục Thất, Vương Dũng vui vẻ mỉm cười, y đã đoán biết việc các tướng sĩ binh biến có liên quan tới Lục Thất, bởi vì người khởi xướng binh biến là Trương Kích và Yến Khôi Sơn, bây giờ hai người đó đến được kinh thành, trong Hưng Hóa quân có rất nhiều người được Lục Thất tiến cử. Cũng như các tướng soái khác, Vương Dũng không làm gì liên quan đến binh biến, chỉ lặng lẽ quan sát, tinh thần của tướng sĩ Hưng Hóa quân còn chưa bị dao động, lúc này không ai muốn bán rẻ chiến hữu của mình, để lấy lòng chủ soái ở kinh thành, cũng không dám bán đứng các tướng sĩ trốn đi lúc binh biến, gần như tất cả đều có tâm trạng vui sướng khi người khác gặp họa và chờ xem náo nhiệt. Lục Thất đã gửi thư giải thích, đương nhiên Vương Dũng biết phải làm gì, y viết một phong thư tiến cử, sau đó gọi hai mươi ba quan tướng trong doanh tới, bảo người đứng đầu cầm mật thư của Lục Thất và thư tiến cử của y, theo một vạn tướng sĩ chạy tới Tấn quốc, cũng kịp lúc hội quân. Tân Cầm Nhi vừa nhìn thấy đại ca của Lục Thất, đương nhiên không dám chậm trễ tiến cử, cho người dẫn đầu trở thành chủ soái của đoàn quân ba nghìn tướng sĩ, số quan tướng còn lại cũng lần lượt trở thành quan tướng của đoàn quân đó. Có thể nói phản ứng của Vương Dũng hết sức thông minh, vừa biểu lộ sự thân cận với Lục Thất, cũng vừa thể hiện sự ủng hộ hắn, sau này khi Lục Thất thật sự đạt được đế nghiệp, thì sự tiến cử của y ngày hôm nay, sẽ trở thành nền tảng để giành được địa vị cao, ngược lại, nếu Lục Thất thất bại, thì y cũng không bị liên lụy, mà các tướng sĩ được y tiến cử, sau này sẽ được báo cáo lên cấp trên là đã mất tích trong chiến sự ở Sở quốc. Ở hoàng cung kinh thành, trong Bài Vân Các. Lúc này vẻ mặt Lý quốc chủ rất khó coi, trông tiều tụy đi rất nhiều, Chu quốc ngang ngược uy hiếp, Sở quốc làm phản tấn công, khiến Lý quốc chủ chịu đả kích rất lớn, hôm nay phía tây lại dâng thư làm ông ta rất bất ngờ, đưa mắt nhìn cựu thần hữu tướng với vẻ xấu hổ. - Hàn khanh, là trẫm nóng nảy, đã không nghe theo lời khuyên của khanh. Lý quốc chủ xin lỗi một cách chua xót.