Chương 477: Chinh chiến

Hải Phong Nhi
Nguồn: truyenfull.vision
Ngày hôm sau, Lục Thất chia ra làm ba vạn quân đến chiếm đóng huyện Hoa Dung. Huyện Hoa Dung nằm ở phía nam hồ Động Đình, phía bắc Đại Giang, cũng là huyện nằm đối diện cách sông với Kinh Châu. Phía tây huyện Hoa Dung tiếp giáp với huyện Công An, huyện Hoa Dung và huyện Công An trước đây đều từng thuộc một phần của Kinh Châu. Sau khi chiếm được huyện Hoa Dung và huyện Ba Lăng, Lục Thất ở huyện Ba Lăng đình quân không tiến mà lần lượt gửi cho Binh bộ và Lại bộ của Đường quốc một phần báo cáo, báo cáo đó nói đến từ khi đến Nam Xương Phủ, nói Lâm đại nhân đóng giữ Nam Đô cho rằng chức Trấn phủ sứ là triều đình ban cho, chức trách là phò trợ đóng giữ Nam đô. Nói Lâm Nhân Triệu vì thực hiện chiến lược của tây bộ, điều lệnh ba vạn Kỳ quân quy thuộc Lục Thất Thống soái, sau đó lệnh cho Lục Thất dẫn quân đến thu phục Tín Châu để mê hoặc quân Sở. Sau đó đột nhiên lệnh cho Lục Thất dẫn quân đến Ngạc Châu hợp binh với Vu tướng quân Tiết Độ Sứ Ngạc Châu, để quân lực Ngạc Châu qua đêm vượt Đại Giang tấn công Hạ Khẩu. Cuối cùng mười ba vạn đại quân tấn công vào Kinh quốc tiến thẳng đến thành Giang Lăng, sau khi bao vây tấn công Giang Lăng một ngày, Kinh Vương đã đầu hàng. Hiện giờ Kinh quốc đã bị tiêu diệt, lấy được lượng lớn lương thực làm quân dụng. Lục Thất phụng lệnh dẫn những binh sĩ Kinh quốc đầu hàng và năm vạn Ngạc Châu quân vượt sông quay về Ngạc Châu, ba vạn Kỳ quân khác phụng quân lệnh của Lâm Nhân Triệu ở lại Kinh Châu quy thuộc nghe tướng quân sai bảo, hiện giờ Kinh Châu có tám vạn quân Đường đóng giữ. Lục Thất phụng mệnh dẫn quân quay về Ngạc Châu, tuân theo bố trí quân lệnh chiến lược của Lâm Nhân Triệu, dẫn mười lăm vạn đại quân tấn công Nhạc Châu. Hiện giờ đã chiếm được hơn phân nửa Nhạc Châu, đang tấn công Đàm Châu. Lục Thất xem xong mới sao chép công văn. Tác dụng của bản báo cáo này rất nhiều, một là giải thích hành tung của hắn, hai là giải thoát hậu họa của Kỳ quân. Sau đó không lâu, Kinh Châu có thể xảy ra biến cố, Vu tướng quân và ba vạn Kỳ quân không may tử vong. Ba là hãm hại Lâm Nhân Triệu, bốn là uy hiếp. Hắn nói cho Lý Quốc Chủ, hiện giờ Lục Thiên Phong là Thống soái của mười lăm vạn đại quân, hù doạ Lý Quốc Chủ không dám liên lụy tội danh trong thời gian tới, mà chuyện vốn có thể kéo dài được có thể cũng mờ nhạt dần. Gấp công văn lại, Lục Thất lại cẩn thận suy nghĩ một chút. Hắn dặn dò người đến Nam Xương Phủ một chuyến, gặp Vinh quốc công hỏi một chút, chuyện hắn có được Tô Châu, Vinh Xương có biết được không. Hắn muốn nhắc nhở Vinh quốc công chớ để xảy ra sai sót không đáng có nào. Ba ngày sau, người đưa thư đã quay về, mang theo thư của Vinh quốc công. Sau khi mở thư ra xem, Lục Thất gật đầu hài lòng. Trong thư Vinh quốc công nói hắn cứ yên tâm, chuyện hắn có Tô Châu, ngoài thám báo ra thì chỉ có ông ta biết thôi. Binh bộ Thị lang Giang Ninh cũng không biết, bởi vì thế lực mật thám Vinh thị chỉ do Vinh quốc công nắm giữ, đệ đệ của ông Binh bộ Thị lang chỉ phụ trách một vài thế lực kinh thành. Còn chuyện ở trong cung, Vinh Khánh Nhi chỉ mật thư nói cho Vinh quốc công biết, Binh bộ Thị lang cũng không biết. Vì vậy những bí mật liên quan đến Lục Thất không cần lo bị tiết lộ ra ngoài. Còn hiện giờ Vinh thị đã rơi vào nguy hiểm nhưng Vinh quốc công tuyệt đối sẽ không bán đứng Lục Thất. Vinh quốc công hồi thư, Lục Thất đều tin cả. Trong bản ghi chép của tình báo Vương Trọng Lương, ghi lại rất nhiều về Vinh thị. Binh bộ Thị lang kinh thành là đệ đệ ruột của Vinh quốc công nhưng cứ coi như đệ đệ ruột thì Vinh quốc công vẫn luôn nắm quyền binh Vinh thị, thế tộc có thế lực ngầm tồn tại, nếu như Vinh quốc công không muốn bị đoạt mất quyền lực, tất nhiên sẽ phải nắm chắc hơn rồi. Bản công văn được chuyển đi, Lục Thất đột nhiên hạ lệnh, đại quân chia làm hai lộ đến tập kích Lễ Châu. Một lộ tám vạn quân tiến công huyện Công An, một lộ mười vạn quân dọc theo bờ hồ Động Đình xuống phía nam, vòng qua phía nam hồ Động Đình, tấn công Lãng Châu. Lãng Châu và Lễ Châu liền nhau, đối diện với Nhạc Châu cách hồ Động Đình. Nếu như ở phía nam vòng qua hồ Động Đình tấn công Lễ Châu, vậy tất nhiên sẽ phải đi qua Lãng Châu. Lãng Châu là hạ hạt của huyện Long Dương, huyện Võ Lăng và huyện Đào Nguyên. Lục Thất đột kích Lễ Châu và Lãng Châu tất nhiên là chiến đấu vì Tấn quốc, lợi dụng mười tám vạn quân lực “bẻ gãy” sự thống trị của Sở quốc đối với Lễ Châu và Lãng Châu. Hơn nữa hắn cũng không muốn tấn công Đàm Châu trước, hắn muốn đợi Sở quốc điều quân lực Cát Châu và Hồng Châu về Đàm Châu, đây mới là mục đích chiến lược mà hắn muốn đạt được khi tấn công Nhạc Châu. Việc bỏ Đàm Châu không tấn công nữa mà đi ngược lại chinh chiến Lãng Châu và Lễ Châu ở xa đã khiến tướng soái Ngạc Châu nghi ngờ. Lục Thất giải thích rằng tấn công trực tiếp đến Đàm Châu rất khó tấn công phá kinh thành Sở quốc. Một khi tấn công lâu mà không phá được, không những thương vong nhiều mà còn chịu sự uy hiếp của Cần Vương Sở quốc. Trên thực tế, quân lực chính quy của Sở quốc rất nhiều, Trường Sa Phủ có năm vạn quân kinh thành, Nhạc Châu có năm vạn quân Bình Giang, Lễ Châu có một vạn thủy quân, năm vạn lục quân. Mười vạn quân lực tấn công Hồng Châu, quân lực tấn công Cát Châu vốn dĩ là mười vạn, tám vạn Tĩnh Giang quân trấn thủ vùng Tây Nam, quân lực trấn thủ vùng Lâm Hải cũng có bảy vạn, còn có ba vạn Chiêu Võ quân quy hàng, tổng binh lực của Sở quốc thật sự nhiều hơn Đường quốc. Thay vì bao vây khổ chiến Sở quốc chi bằng áp dụng sách lược chuyển chiến bao vây ngoài, từng bước từng bước nuốt sống quân biên giới của Sở quốc. Hơn nữa việc tiêu diệt sáu vạn quân Sở ở Lễ Châu có thể được ủng hộ đường lương thực, có thể vận chuyển lương thực trực tiếp vượt sông từ Giang Lăng nuôi mười tám vạn đại quân. Tướng soái Ngạc Châu quân chấp nhận lời giải thích đó của Lục Thất, nghe lệnh chuyển hướng Lãng Châu. Mười vạn đại quân hành quân dọc theo hồ Động Đình, sau bốn ngày tiến vào khu vực Lãng Châu, đại quân đi thẳng đến huyện Võ Lăng và huyện Long Dương. Sau khi vây thành kêu gọi đầu hàng, kết quả bị từ chối, Lục Thất hạ lệnh tấn công thành, chỉ tấn công một lần đã dẹp được huyện Long Dương. Sau khi phá thành xong, Lục Thất giết tất cả quan lại, cướp hết phủ kho và người nhà quan thần trong huyện Long Dương, những của cải cướp được đều thưởng hết cho các tướng sĩ, nhưng hắn vẫn không cho phép sát hại huyện Long Dương. Sau khi nghỉ ngơi nửa ngày, đại quân giết đến huyện Võ Lăng, kết quả là Thứ sử Lãng Châu của huyện Võ Lăng hèn nhát vừa bị vây thành liền mở thành xin hàng.