Chương 483: Nói chuyện

Hải Phong Nhi
Nguồn: truyenfull.vision
Buổi sáng hôm sau, Lục Thất rời Vọng Giang Bảo đến huyện Thạch Đại thăm Tiêu phủ. Hắn cần nói chuyện với Tiêu phủ, hơn nữa cũng là lúc ban thưởng cho Tiêu phủ rồi. Tiêu phủ mở rộng cửa khi Lục Thất đến, Trấn Giang Hầu tự mình ra nghênh đón, ông trịnh trọng đón Lục Thất vào phủ. Lục Thất cũng không tỏ ra tự cao tự đại, cũng thi lễ lại, khiêm nhường bước vào. Nhưng sau khi bước vào cửa phòng, Trấn Giang Hầu lại có ý lùi sau nửa bước, biểu hiện này rõ ràng là tôn sùng Lục Thất làm chủ thượng. Tất nhiên Lục Thất cũng không thể khách khí mãi, hắn ung dung bước vào trong phòng khách. Sau khi vào phòng khách, Trấn Giang Hầu mời Lục Thất ngồi ở vị trí của chủ, còn ông sau khi cáo lễ mới ngồi ở vị trí của khách, hơn nữa trong phòng chỉ có Lục Thất và Trấn Giang Hầu. Lục Thất mỉm cười nhìn Trấn Giang Hầu, bình thản nói: - Ông là trưởng bối, nhưng ta đã là Tấn Vương, chúng ta có gì cứ nói thẳng nhé! Trấn Giang Hầu gật đầu, nói: - Thuộc hạ cũng muốn nói thẳng! Lục Thất gật đầu, nói: - Tiêu thị ủng hộ ta, ta cũng không nói đến công trạng gì quá lớn, công cao lấn chủ cũng không phải là chuyện tốt. Ông có thể đưa ra điều kiện quy thuộc Tấn quốc, nếu ta cảm thấy được thì sẽ đồng ý với ông, một khi chúng ta hỗ trợ lẫn nhau thì sau này sẽ không còn gì nghi kỵ nữa. Trấn Giang Hầu gật đầu, nói: - Chủ thượng thẳng thắn phóng khoáng, thần rất thích. Nếu như chủ thượng đã nói vậy thì thần xin nói thẳng. Gia quyến của thần quy thuộc Tấn quốc, nguyện ủng hộ chủ thượng trả ruộng cho dân. Tất cả những thứ khác của Tiêu thị đều hy vọng không bị mất đi, ví dụ như tài sản buôn bán, địa vị huân quý. Lục Thất gật đầu, nói: - Có thể có được tài sản buôn bán nhưng chỉ có thể kinh doanh theo pháp luật, không có đặc quyền miễn thuế, cũng không được cậy quyền lộng hành. - Đó là điều đương nhiên ạ! Tiêu thị buôn bán sẽ không hống hách mà sẽ nộp thuế buôn bán theo pháp luật. Trấn Giang Hầu đáp lại. Lục Thất gật đầu, nói: - Ông muốn địa vị huân quý như nào? - Thuộc hạ nghĩ, địa vị huân quý, dù thế nào cũng cao hơn phong hầu nên thuộc hạ muốn xin được làm quốc công. Ngoài ra thêm hai lần phong hầu, phong cho hai người khác nữa. Trấn Giang Hầu trả lời thẳng. Lục Thất gật đầu, suy nghĩ một chút, nói: - Ta phong ông làm Quận Vương được không? Trấn Giang Hầu ngẩn ra, đáp lại: - Quốc công và địa vị huân quý của Quận Vương tương đương nhau. Nhưng phong vương sẽ tồn tại kiêng kị, thuộc hạ thật sự không dám nhận. Lục Thất mỉm cười, nói: - Nếu là muốn tạo phản, cho dù là quốc công thì vẫn sẽ tạo phản như vậy. Ta phong ông làm Quận Vương cũng không phải để ông lập quốc mưu phản gì, chỉ là muốn cho Tiêu thị địa vị cao quý hơn mà thôi. Trấn Giang Hầu đứng dậy, đi đến trước mặt Lục Thất quỳ xuống, cung kính thi lễ nói: - Thần Tiêu Tri Đức tạ ơn chủ thượng ban thưởng! - Được rồi! Hãy đứng lên về chỗ nói chuyện đi! Lục Thất ôn hòa nói. Trấn Giang Hầu cung kính nghe theo, ông đứng lên ngồi lại vị trí của mình. Lục Thất nhìn ông, cười nói: - Phong ông làm Quận Vương, ban thưởng ông khai phủ, Vương phủ có ba nghìn huân vệ, cho phép Trấn Giang Hầu làm phủ hầu. Phong hầu hai nhà khác của Tiêu thị cũng thuộc phủ hầu thế tập. Cái gọi là phủ hầu, chính là ban thưởng chỉ có địa vị cao quý, có thể chia sẻ quyền lực và những bổng lộc mà ông nhận được. Trấn Giang Hầu ngẩn ra rồi gật đầu, nói: - Thần hiểu rồi! Lục Thất khẽ cười, hỏi: