Lục Thất mỉm cười gật đầu, cừa ngồi trên giường duỗi nhẹ cánh tay ôm lấy cô gái, rồi cổ hắn áp chặt vào hai má của cô gái. Cánh tay hắn nhẹ nhàng ôm lấy cô gái trong chăn. Hắn cảm thấy chăn rất mềm, rõ ràng là đồ dùng giữ ấm rất tốt.
Rất nhanh hắn cảm thấy có nước mắt, Vinh Khánh Nhi đang khóc trong chăn. Lục Thất lặng im ôm ấp. Hắn có thể cảm nhận được cái thai của Vinh Khánh Nhi, lòng hắn dâng lên niềm thương tiếc, cũng cảm thấy thật tàn khốc. Bị Lý Quốc Chủ khinh bỉ, nếu ông ta biết cái thai không phải của mình, chắc chắn sẽ giết nàng. Mà cảnh ngộ của Vinh Khánh Nhi hiện tại, chỉ có thể nói Lý Quốc Chủ không bằng loài cầm thú.
- Sao ngài lại tới đây?
Một lúc lâu sau, Vinh Khánh Nhi mời khẽ giọng hỏi.
- Ta chinh chiến ở bên ngoài trở về thăm người thân, nghe quận chúa nói về hoàn ảnh của nàng, cho nên ta đến đây.
Lục Thất dịu dàng trả lời.
- Cảm ơn ngài.
Vinh Khánh Nhi nghẹn ngào nói.
- Ta nên tới mà.
Lục Thất dịu dàng nói.
Im lặng một lúc, Vinh Khánh Nhi lại nhỏ nhẹ nói:
- Ngài đến là vì đứa trẻ.
- Một nửa là vì đứa trẻ, một nửa là vì duyên phận, còn nhớ ngày đó không? Sau chuyện đó ta muốn đi cùng người phụ nữ của ta, vì ta coi trọng duyên phận, không ngờ nàng bị diệt khẩu, cho nên phải trả giá đi đón nàng về.
Lục Thất nhẹ nhàng trả lời.
- Ôi!
Vinh Khánh Nhi nhẹ nhàng kêu lên.
Lặng im trong chốc lát, chợt Giáo phường sứ hạ giọng nói:
- Đại nhân, không nên ở lâu, đi thôi.
Lục Thất lập tức có dự cảm trong lòng, ngực hắn rung lên, hắn quay đầu lại nhìn Giáo phường sứ, bình thản nói:
- Ta nguyện nợ ngươi một ân tình, giúp ta đưa nàng ấy rời khỏi hoàng cung.
- Cái gì? Không được đâu, ta không làm được.
Giáo phường sứ lập tức quay đầu lại.
- Ngươi có thể nói Vinh phi chết rồi, ta biết ngươi làm được, ta cũng biết chỗ của Hình đại nhân. Nếu ngươi muốn Hình đại nhân bình an trở về, phải nhận ân tình mà ta hứa hẹn, sau này Lục Thiên Phong ta sẽ trả lại cho ngươi.
Lục Thất lạnh lùng đe dọa, hắn nghi ngờ Hình đại nhân ở Thường Châu.
Giáo phường sứ biến sắc, sợ hãi không biết làm thế nào cho phải. Đúng là Hình đại nhân vâng lệnh bí mật ở Thường Châu còn Giáo phường sứ cũng biết Lục Thất là kẻ chân chính có được Thường Châu. Nếu Hình đại nhân có xảy ra chuyện gì, bà ta cũng mất tất cả.
- Được rồi, Vinh phi dĩ nhiên sẽ không còn, sau khi ngươi làm sẽ không có phiền toái gì, có lẽ vị hoàng hậu kia trong cung cũng hi vọng Vinh phi chết.
Lục Thất lạnh lùng nói, hắn đứng dậy nhẹ nhàng để Vinh Khánh Nhi xuống giường.
Hai má lúm đồng tiền của Vinh Khánh Nhi đẫm lệ nhìn Lục Thất mông lung. Hắn cúi người xuống chỉnh chăn cho nàng rồi dịu dàng nói:
- Ta ở bên ngoài chờ nàng.
Vinh Khánh Nhi khẽ gật đầu, Lục Thất cười rồi lại nghe thấy nàng nói:
- Chăn cũng là do Tiêu Phi mang đến, cũng thường mang thức ăn cho nô, nếu không có sự chăm sóc của Tiêu Phi, đứa trẻ này của nô đã không giữ được nữa rồi.
Lục Thất gật đầu, Vinh Khánh Nhi lại dịu dàng nói:
- Tử Nhi và Ngọc Thiền sẽ cùng nô đi Giang Ninh, mọi người có thể đi cùng nhau rồi.
Lục Thất gật đầu cười nói:
- Ta đi đây.
Vinh Khánh Nhi gật đầu nhìn Lục Thất đi khỏi, Giáo phường sứ quay đầu lại nhìn thoáng qua nhíu mày vẻ cổ quái. Hai tẩy y nữ bất ngờ vui sướng chạy đến trước giường.