Sáng sớm hôm sau, Lục Thất cầm dụ lệnh tới hoàng cung báo danh. Dĩ nhiên hắn đã hỏi qua rồi, Ban trực chỉ huy sứ là chức sự võ quan trong hoàng cung, chia làm thực chức và tán chức, thực chức đương nhiên là quản lí vệ sĩ Ban trực, tán chức chỉ có địa vị võ quan, chủ yếu là ngự tiền nghe dùng, bất cứ lúc nào cũng phải đợi lệnh Hoàng đế mà làm việc, cho nên võ quan tán chức trong hoàng cung, không thể sánh bằng võ quan thực chức chút nào.
Sau khi Lục Thất vào cung, được đưa đến Điện tiền đô kiểm điểm ti, bái kiến Điện ti Đô ngu hầu, lại từ chỗ Phù Bảo Lang lĩnh cung bài bằng bạc, chính thức trở thành Ban trực võ quan hộ vệ Hoàng đế.
Điện ti Đô ngu hầu là Ban trực võ quan chuyên trách quản lí tất cả Ban trực võ quan, ở trên còn có Đô chỉ huy sứ, Phó đô chỉ huy sứ, Thống quản Thị vệ bộ quân ti và Thị vệ mã quân ti, trên nữa chính là Chính phó Điện tiền đô kiểm điểm, Triệu Khuông Dận chính là Điện tiền đô kiểm điểm, là Thống soái tối cao của Cấm quân kinh thành, tuy nhiên Lục Thất lại chưa từng được gặp.
Hôm ấy lĩnh bài xong, Lục Thất liền được an bài ở ngoài Thùy Củng Điện nghe dùng, cùng với mấy Ban trực võ quan thay phiên nhau đứng gác, khi không trực ban, có thể nghỉ ngơi thoải mái ở Sương các. Ngày đầu tiên, không có một Ban trực nào chủ động làm quen với Lục Thất, dường như không muốn đến gần Lục Thất. Lục Thất cũng lãnh đạm thản nhiên, chờ đến hết giờ, trở về Điện tiền đô kiểm điểm ti báo cáo kết quả công việc rồi rời khỏi hoàng cung, cũng chỉ trở về Thanh Phong Cư, không tiện về Ngô Vương phủ.
Cuộc sống cứ trôi qua như vậy suốt bảy ngày. Khi Lục Thất đang trực, lại thấy hơn mười vị triều thần Chu quốc, chỉ có điều hắn vốn không biết tên và chức vị cụ thể. Ban trực bên cạnh vẫn không để ý tới hắn, hắn cũng không chủ động tới gần.
Có điều hôm nay, Lục Thất đang trực thì gặp một vị đại quan chú ý đến hắn, một vị lão thần áo bào tím đai ngọc, dáng người khôi ngô, vẻ ngoài thô kệch, râu tóc đã hoa râm.
- Ngươi chính là Lục Thiên Phong?
Lão thần kia từ Thùy Củng Điện đi ra, bỗng nhiên nhìn chằm chằm vào Lục Thất hỏi.
Lục Thất ngẩn ra, hành lễ nói:
- Hạ quan là Lục Thiên Phong.
- Ngươi thật to gan, lại dám đánh cháu trai của lão phu thành đầu heo.
Lão thần nhíu mày hỏi tội.
- Cháu của ngài là vị nào?
Lục Thất thong dong hỏi lại.
- Thạch Trung Phi, lão phu là Thạch Thủ Tín.
Lão thần trầm giọng nói.
Lục Thất nghe xong hành lễ, cung kính nói:
- Hạ quan bái kiến Mã quân Đô chỉ huy sứ đại nhân.
Hừm! Thạch Thủ Tín không hài lòng lên tiếng, Lục Thất ngẩng đầu, bình thản nói:
- Cháu của ngài hô hào muốn hạ quan đánh thành đầu heo, cho nên hạ quan mới thành toàn một chút, tuy nhiên cháu của ngài dù không tốt, cũng rất có khí phách, thà chết cũng không chịu xin tha, nên mới bị thương nặng đến vậy.
Thạch Thủ Tín tỏ vẻ bất ngờ, ánh mắt đánh giá Lục Thất một lát. Biểu hiện của Lục Thất, vốn không có một tia sợ hãi nào, hoàn toàn nói chuyện bình đẳng với lão. Lão đương nhiên biết lai lịch của Lục Thất, cho nên cẩn thận kiềm chế không gây sự với Lục Thất, bởi vì liên quan đến chiến sự với Đường quốc, dễ dàng chọc đến những vị ở trên, nhưng hôm nay không kiềm chế nổi mới chủ động nói chuyện với Lục Thất.
- Ngươi đánh cháu trai của lão phu, ngay cả một câu nói khiêm tốn cũng không có, cháu trai của lão phu có khí phách hay không cần ngươi nói sao.
Thạch Thủ Tín nhướn mày cáu kỉnh.
- Hóa ra đại nhân muốn nghe lời khiêm tốn, là hạ quan lỗ mãng, không nên nói lời tàn nhẫn.