Chương 597: Ly gián

Hải Phong Nhi
Nguồn: truyenfull.vision
Đại quân Chu quốc bất ngờ vượt sông, mạnh mẽ tiến quân bao vây Giang Ninh, khiến cho Đường quốc trên dưới giống như bừng tỉnh từ giấc mộng yên tĩnh, mấy chục vạn Chu quân đến, tin tức ập đến giống như vòi rồng. Bóng mây chiến tranh chớp mắt phủ lên lãnh thổ Đường quốc, quan dân các nơi trong lúc hoảng sợ, lại dưới sự giật dây của các thế lực ngầm, xuất hiện lưu vong quy mô lớn, phương hướng chính là Tấn quốc, đây cũng chính là một trong những kết quả Lục Thất muốn giành được nhất. Nhân khẩu, là tài nguyên quý nhất nhất của cổ đại, sự tấn công của Chu quốc sẽ khiến vạn dân Đường quốc cam tâm tình nguyện ngả vào vòng tay Tấn quốc, một cách tự nhiên tráng đại thống trị của Tấn quốc, sau khi một lượng lớn nhân khẩu Đường quốc tràn vào Tấn quốc, được Tấn quốc quan sứ và đại quân sớm đã có chuẩn bị, từng đợt từng đợt chuyển đến các nơi trong Tấn quốc, Tấn quốc mở rộng cái miệng lớn tham ăn, nuốt chửng thức ăn dâng đến miệng. Đại quân Đường quốc thân ở Hấp Châu, hai ngày sau mới biết Chu quốc tấn công, Anh Vương khiếp sợ đến cực điểm, nhưng y đúng là thiếu niên thiên tài, rất nhanh trấn định hạ lệnh đại quân quay về cứu viện Giang Ninh, đồng thời cho người khoái mã đến huyện Kim Đàn, lệnh Vương Văn Hòa và di quân đến cùng y hội hợp. Ba mươi vạn đại quân Đường quốc xuất phát rời khỏi Hấp Châu, men theo phòng tuyến Ninh Quốc Quân Đông hành, cùng Vương Văn Hòa và trú quân Kim Đàn hội hợp, Anh Vương rất sáng suốt, y muốn cùng Vương Văn Hòa chủ trì phản công chiến sự, hơn nữa còn giấu diếm Chu Lệnh Vân. Quân hành đến huyện Tinh Đức thì mặt trời đã ngả về Tây, Anh Vương chỉ có thể hạ lệnh đóng quân, mặc dù huyện thành ở ngay gần đó nhưng Anh Vương lại lưu ở trong quân. Dùng cơm xong, bên trong soái trướng của Anh Vương đã có mười mấy tướng quan và quan lại, cùng nhau nghị sự. - Các vị, Chu quốc hiện đã vượt sông tấn công chúng ta, bổn vương bây giờ có hai lo lắng, một là ổn định quân tâm, hai là quân lực có thể chiến bị Chu quân xâm lược hay không. Anh Vương nghiêm nghị nói, dáng điệu rất là lão đạo. - Điện hạ, chỉ cần điện hạ tọa trấn trong quân, lòng quân khẳng định có thể ổn định. Anh Vương Tư Mã nói. Anh Vương gật đầu trả lời, tiện đà nói: - Bổn vương muốn thông báo Thương Châu Ngô quận vương xuất binh, không biết có được hay không? - Điện hạ, thần cho rằng không thể, nếu để Thường Châu Trương thị xuất binh, chẳng khác gì dẫn sói vào nhà. Anh Vương Trưởng sử phản đối nói. - Thần cho rằng có thể. Đô úy Tần Hạo bỗng nhiên lên tiếng. - Ồ, Tần tướng quân là tán đồng. Anh Vương nhìn Tần Hạo nói. - Vâng, thần cho rằng, nếu chúng ta cùng Chu quân chiến đấu, cho dù giành thắng lợi, cũng sẽ tạo thành tổn hại rất lớn, còn người Chu quốc xâm lược Giang Nam, đối với Thường Châu Trương thị cũng sẽ tạo thành uy hiếp cực lớn, cho nên chi bằng để Trương thị tham chiến, cùng gánh chịu tổn thất này. Tần Hạo hành lễ giải thích nói. - Điện hạ, Tần tướng quân nói có lý, nếu chỉ có chúng ta và Chu quân tác chiến, cuối cùng Thường Châu Trương thị cũng sẽ làm ngư ông.