Chương 605: Cảnh vân tự

Hải Phong Nhi
Nguồn: truyenfull.vision
Lục Thất nhìn Khách Ban mấy giây rồi mới bình thản nói: - Ngươi không nhớ người thân sao? - Người thân, thuộc hạ nhớ nhưng thuộc hạ vì chiến sự mà không về được. Trong tộc vẫn có người có thể chăm sóc người thân còn thuộc hạ về thì không còn cách nào mà đoàn tụ với người thân được. Cho nên chi bằng không về. Khách Ban thản nhiên trả lời. Lục Thất nghe xong gật đầu, suy nghĩ một chút rồi nói: - Khách Ban, nếu ta cho ngươi một lần đến Hạ quốc, người có dám đi không? - Đại nhân bảo thuộc hạ làm gì? Khách Ban tự nhiên hỏi. - Mua dê béo và ngựa, ta muốn dùng vàng mua. Ngươi biết, trong quân không mang theo nhiều thịt để ăn. Lục Thất bình thản hỏi. - Thuộc hạ đi rồi, e là không về nổi. Khách Ban nói. Lục Thất mỉm cười nói: - Nếu ngươi không muốn đi, ta không ép ngươi. Khách Ban suy nghĩ một chút rồi gật đầu: - Được, thuộc hạ đi. Lục Thất gật đầu nói: - Ngươi có thể chọn mấy đồng bọn của Tế Phong thị đi cùng đi. Mục đích của ta là giải quyết vấn đề thịt ăn cho quân không liên quan đến những thứ khách. Chỉ cần dê béo đến biên giới ta sẽ mang vàng đi đổi. Nhưng giá cả ngươi phải làm cho tốt, ta không muốn bị lừa gạt. - Đại nhân yên tâm, giá cả sẽ công bằng. Khách Ban trả lời. - Ngươi và đồng bọn nếu đi thành công, sẽ được ghi công, ngươi đi đi. Lục Thất bình thản nói. - Vâng, thuộc hạ cáo lui. Khách Ban đứng dậy chào theo nghi thức quân đội cùng cận vệ dời đi. Khách Ban vừa đi, Tiểu Điệp xua tay bảo những cận vệ khách ra ngoài sau đó dịu dàng nói: - Thất lang bảo y đi mua dê, chắc là có thâm ý. Lục Thất gật đầu nói: - Hạ quốc có thể lập, là Bát thị Đảng Hạng là cơ sở, giống như tám người cùng mua một cửa hàng kinh doanh trong đó Thác Bạt thị là đông chủ lớn nhất nắm quyền kinh doanh. Tế Phong Thị là một trong đông chủ của Hạ quốc. Nhưng nàng cũng nghe thấy rồi, Tế Phong thị thân là đông chủ nhưng lại không được lợi lộc gì, cái này sẽ tồn tại tai họa ngầm. Tiểu Điệp gật đầu nói: - Thất Lang muốn tiếp cận Tế Phong thị là thêm nội chiến Hạ quốc rồi. - Chỉ có điều thuận tay làm không trông đợi hậu quả gì. Bát thị Đảng Hạng dù sao cũng đều là người Đảng Hạng. Cho dù bọn họ nội chiến cũng không dám dễ dàng mượn ngoại lực, dẫn sói vào nhà sẽ mất càng nhiều. Lục Thất nói. - Thiếp cũng cho rằng nội chiến của người Đảng Hạng nếu điều kiện cho phép chắc chắn là muốn mượn ngoại lực. Ví dụ như đã lấy được sắc phong tự trị giống như Chiết Thị. Người Đảnh Hạng của thời Đường Triều đồng ý quy thuận Đại Đường chính là đã lấy được sắc phong bộ lạc tự trị. Mà tiền thân của Hạ quốc trên thực tế cũng giống như Chiết thị. Tiểu Điệp dịu dàng nói. Lục Thất cười nói: - Nhìn phản ứng của Tế Phong thị, nếu Tế Phong thị thực sự lâm vào mối nguy diệt tộc, vậy đến tám phần là sẽ đồng ý thiết lập quan hệ ngoại giao với ta. Tiểu Điệp gật đầu hỏi: - Thất lang đang nghĩ gì vậy? Lục Thất nói suy nghĩ, Tiểu Điệp nghe xong liền ngạc nhiên: - Hóa ra hàng hóa Vương Ngạn Thăng giao dịch với Hạ quốc là đến từ Tấn quốc. Lục Thất gật đầu nói: - Cho nên, Vương Ngạn Thăng phải là thế lực của huynh dệ Triệu thị. Chu hoàng đế để ta đến Nguyên Châu cũng là còn tồn nhiều tác dụng. - Chu hoàng dến thật âm hiểm, lợi dụng Thất lang như vậy. Nếu Thất lang không rõ tai họa ngầm thì chẳng phải sẽ dễ dàng bị Vương Ngạn Thăng làm hại sao. Tiểu Điệp ảo não nói. Lục Thất gật đầu: - Đúng là nguy hiểm, nếu Vương Ngạn Thăng cảm giác có nguy cơ có lẽ sẽ đến Hồng Môn Yến. - Nói như vậy, nếu Vương Ngạn Thăng xin gặp Thất lang thì không thể đi gặp rồi. Tiểu Điệp nói. - Xin rồi không đi gặp vậy sẽ kém cỏi, nhất định phải đi gặp. Gặp mặt có thể dùng lời nói để mê hoặc một chút. Lục Thất mỉm cười nói. - Thất Lang, quan chức của Vương Ngạn Thăng cao hơn chàng sao? Chàng là Thị lang bộ binh mà. Tiểu Điệp nhắc nhở. - Quan chức của Vương Ngạn Thăng ở trên ta, y là đô đốc Bình Lương Tam phẩm. Đô đốc là một quân chức, Vương Ngạn Thăng nắm Phán Vị Châu, Nguyên Châu và Khánh Châu. Trên thực tế, ta cũng có thể là đô đốc, ta nắm quân sự của Thạch Châu, Hấp Châu. Hơn nữa còn là Thứ sử Thạch Châu, chức quan đô đốc bình thường không thể trị chính địa phương. Lục Thất giải thích nói. Tiểu Điệp gật đầu nói: - Nói như vậy, Vương Ngạn Thăng có quyền quản chế chàng rồi. - Chưa chắc, ta thuộc khách quân, ta chưa tiếp nhận triều đình Chu quốc để ta thuộc vào mệnh lệnh tiết chế của Vương Ngạn Thăng. Nhưng không thuộc sự khống chế của Vương Ngạn Thăng, nhưng nếu xảy ra chiến sự. Vương Ngạn Thăng có thể đốc thúc ta xuất binh. Một khi xuất hiện chiến sự thất bại ta sẽ phải gánh tội. Lục Thất trả lời. Tiểu Điệp gật đầu, Lục Thất hòa nhã nói: - Tiểu Điệp, đi nghỉ đi, ta đi tuần tra một chút.