Chương 112: Xin chào kí chủ, một lần nữa

Cây Chúi Tiêu
Nguồn: truyenfull.vision
Tóm tắt hồi 1: (Tóm tắt luôn cốt truyện cho bạn nào chưa hiểu hoặc quên mất) Thế giới thực sự là Thế giới tương lai, môi trường bị ô nhiễm nghiêm trọng, cạn kiệt tài nguyên và các nhà khoa học luôn không ngừng tìm kiếm giải pháp để giúp nhân loại. Trong đó có một tổ chức nghiên cứu dự án "Tạo thần", tức là dùng các thí nghiệm khắc nghiệt cơ thể con người để biến người đó có sức mạnh tạo ra một thế giới mới như truyền thuyết về các vị thần cổ đại. Tiêu Lâm là một công dân bình thường và được tổ chức âm thầm chọn lựa vì cô có chỉ số phù hợp với dự án của họ, nhưng cô không biết điều đó. Vì thí nghiệm này mang tính chất tàn ác và ảnh hưởng đến con người nên tổ chức này tìm cách tiếp cận cô thông qua tình cảm. Một tiến sĩ trưởng là anh X (Đ nhớ tên huhu) , hắn mắc chứng đa nhân cách, hắn đã tiếp cận Tiêu Lâm trong thời gian dài, làm cô yêu mình rồi lừa dối cô trở thành vật thí nghiệm. Cuối cùng sau những đợt tra tấn về thể xác và tinh thần, Dự án đã thành công và từ ý thức của Tiêu Lâm sinh ra 2 vị thần là Bạch và Hắc Vương. Nhưng vì sự thù hận và căm ghét từ ý thức ban đầu của Tiêu Lâm, 2 vị thần lập tức phá hủy thế giới tương lai (TG gốc). Từ vào bộ não của Tiêu Lâm để tạo ra nhiều thế giới khác nhau, dựa vào những bộ tiểu thuyết mà cô hay đọc. Linh hồn của Tiêu Lâm trùng sinh ở thế giới khác, nơi cô là nhân viên văn phòng (Đây cũng là một thế giới tiểu thuyết nhưng cô không đóng vai trò là nhân vật nào cả). Sau đó, cô xuyên vào thế giới của tiểu thuyết "Đích nữ phản công", cô gặp gỡ các nhân cách của tiến sĩ X, biến cố xảy ra, Bạch, Hắc vương lại xuất hiện và hủy diệt thế giới hỗn loạn này. Vậy là thế giới trong tiểu thuyết "Đích nữ phản công" đã bị xóa bỏ, nhưng linh hồn của những nhân vật quan trọng đã được sắp đặt sẽ gặp lại nhau. Chuyện này mình drop khá lâu, chỉ nhớ mang máng cốt truyện, chứ tên nhân vật các thứ là mình xin thua. ----------- Hồi 2. Nào cùng xuyên nhanh Lơ lửng, cảm giác này thật khó diễn tả. Khi lần đầu lấy lại được ý thức cô đã nghĩ như vậy. Tay chân cô vô lực, cả cơ thể giống như bị khoét cho trống rỗng. Nghĩ được như vậy, Tiêu Lâm lại mất ý thức, cô cứ tỉnh, rồi lại mê man rất nhiều lần sau đó. Cho đến khi một tia sáng quen thuộc loé lên, giống như ánh sáng sau tai nạn giao thông kinh hoàng đó. Trong không gian tĩnh lặng, giọng nói quen thuộc vang lên. "Xin chào kí chủ, tôi là hệ thống xuyên nhanh 1612D. Rất vui được hợp tác."