"Này, cậu nghĩ thế nào về hoa bỉ ngạn?"
"Loài hoa mọc ở dưới âm ti đó hả? Tớ không rõ nữa."
Hai cô cậu học sinh ngồi hóng mát dưới tàng cây, cậu học sinh đeo một gọng kính rất dày, dáng người cao lớn rắn rỏi, gương mặt trông rất dễ nhìn.
Nữ sinh có gương mặt khá tùy tiện, đôi mắt hơi chút lười biếng, cô đang dùng bộ dáng ngái ngủ để nói chuyện.
"Nghe nói loài hoa này là những linh hồn chấp niệm, mọc trên con đường âm ti là để chờ người mình yêu."
Nam sinh dùng đôi mắt sâu thẳm nhìn cô, nhưng có lẽ là do cặp kính quá dày, cô không nhận ra sự đau đớn trong 2 con ngươi ấy.
"Cậu hiểu biết nhiều thật đấy."
"Có lẽ vậy."
Khung cảnh có lẽ vẫn cứ đẹp đẽ và nhẹ nhàng như thế cho đến khi Tiêu Lâm bị những cơn đau đầu dữ dội hành hạ.
Cảnh sắc thay đổi, nữ sinh đang nằm trong phòng tắm, nước thấm đẫm hết cả áo sơ mi trắng.
Trên cổ tay cô có một đường rạch lớn, miệng vết thương vẫn còn rướm máu, bên dưới sàn nhà, máu tươi đã đổ thành một mảng lớn, màu đỏ trông càng yêu dị.