Chương 133: Tam anh chiến Lã Bố
Khâu Thừa Vân năm nay hơn bốn mươi, là quan giám thuế mỏ bạc tỉnh Vân Nam, mũi nhọn miệng dẹt, mặt trông bộp chộp, cặp mắt đang nheo lại, nheo mắt không có nghĩa hắn đang cười, mà thật sự đang vô cùng tức giận.
Khâu Thừa Vân không hiểu vì sao cứ có cảm giác giận dữ, khi đó hắn đang trên giường hồng hộc giày vò tiểu thiếp, nóc giường đỏ thẫm cùng kim sắc màng trướng không ngừng lắc lư, đến độ cẩm đai, ngân câu trên đèn lồng Vân Nam phản chiếu, lấp loé liên tục, cảm giác như bị tiếng thở dốc của thái giám và tiểu thiếp trên giường thổi cho tung bay, một lúc lâu sau, tiểu thiếp rốt cuộc cũng chịu không nổi, thốt lên:
-Lão gia, tha cho nô tài, đau chết mất thôi…”, liền đó miệng như bị bịt chặt, chỉ còn nghe tiếng thở khì khò, rên rỉ không ngừng.
Lại qua hồi lâu sau, nghe “binh” một tiếng, như có người vừa ngã ngửa cái rầm, rồi nghe tiếng Khâu thái giám thở ồ ồ, hình như rất là thoải mái, lão nín thở nói:
-Gọi người chuẩn bi nước đi, còn phải tắm nữa, tiện nhân nhà ngươi làm cho cả ta đều đầm đìa mồ hôi
Khâu thái giám tâm trạng sung sướng, cũng không rõ là tay vỗ vào đâu trên người của tiểu thiếp mà tiếng nghe giòn tan.
Nàng tiểu thiếp này tuổi chừng hai mươi hơn, búi tóc rối xù, chui ra khỏi giường, cả người loã lồ, đứng bên giường buộc lại váy, trên ngực, bắp đùi toàn là vết cào, tươm cả máu ra, lại còn cả dấu răng nữa, tóm lại lại trên khắp người chằn chịt vết thương
Không bao lâu sau, bồn nước đã được đưa vào, trong bồn hơi nước nghi ngút, tiểu thiếp gọi:
-Lão gia, có thể tắm được rồi đó.
Khâu thái giám trên thân mặc mỗi nội khố, xuống giường, bước vào bồn, lão ngồi xuống rồi gọi tiểu thiếp:
-Ngươi cũng vào tắm luôn đi.
Nàng ta toàn thân đầy vết cào xướt, đau rát van xin:
-Lão gia, nô gia trên người đau quá, không tắm được đâu, phải nghỉ ngơi hai ba ngày mới được ạ.
-Bảo ngươi tắm thì ngươi cứ tắm đi”.
Khâu thái giám cáu gắt quát.
Tiểu thiếp không dám cãi, run rẩy cởi bỏ váy áo tiến vào bồn, người vừa ngập nước, vết thương toàn thân bỗng đau nhức như bị dao cắt, đau đến độ mặt mày nhăn nhó, miệng méo xệch.
Khâu thái giám đối diện nhìn nàng, trên mặt lộ ra tiếu ý, tâm tình vui vẻ, gật đầu nói:
-Thưởng cho ngươi hai mươi lượng bạc, thêm hai cuộn Thục cẩm nữa”
Cảm giác vết thương đau nhức như dao cắt, trong chốc lát chỉ như tê tê, tiểu thiếp gắng tươi mặt lên, cười nói, cảm tạ Khâu thái giám
-Đa tạ lão gia ân thưởng.
Nó rồi lại tiếp tục hầu hạ tắm rửa, lau người để lão nghỉ ngơi.
Chừng nửa đêm, Khâu Thừa Vân soái lĩnh một đội gồm chín thuyền lớn, chở hơn năm trăm người tới cảng Hồ Thự-Hàng Châu, thuyền vừa cập bến, đã thấy có nha môn Chiết Giang -Bố Chính Ty và quan lại phủ nha Hàng Châu đứng đón từ sớm, tiếp đó lại mời Khâu thái giám vào thành, về dịch trạm nghỉ ngơi.
-Giờ cũng trễ rồi, không cần vào thành vội, hẹn trưa mai sẽ vào thành tiếp kiến các vị đại nhân vậy.
Một đường thuận lợi đến được Hàng Châu, Khâu thái giám trong lòng cảm thấy vô cùng thoải mái, tà hoả lại xông lên. Lúc nãy nhờ dày vò, cào cấu, cắn xé khắp người tiểu thiếp, mồ hôi toát ra như tắm mới giúp lão hạ được lửa dục, tiểu thiếp vừa nãy chắc cũng bệnh mấy ngày mới khỏi.
Khâu thái giám có tất cả ba nàng tiểu thiếp, đủ để lão lần lượt thoả mãn cho đến sáng. Lão vội vàng từ chối rằng người còn mệt mỏi, nên muốn nghỉ lại trên thuyền, chưa vào thành, cũng chưa muốn tiếp khách vội.
Tính khí của thái giám xưa nay luôn thất thường, kỳ quái, thành thử quan viên Hàng Châu tự nhiên cũng cho là phải, đành lệnh cho gánh lên thuyền hơn trăm gánh rượu rồi lui về.
Giờ Tỵ canh ba, tuỳ dịch đến báo có Khâu lão thái gia đến, địa vị thái giám trong cung đều được mọi người xưng hô là “gia”, cha của gia không gọi “lão thái gia” thì gọi là gì.
Khâu thái giám ra lệnh
-Cho dìu vào.
Liền đó Khâu lão thái gia được hai con trai dìu lên thuyền, vào khoang, Khâu thái giám chỉ khom người chào:
-A, cha đến rồi, ngồi đi.
Rồi cũng không thèm đếm xỉa gì đến hai vị ca ca, hai người đó cũng cười bồi, hỏi thăm, rồi nịnh hót vài câu.
Trong gia đình, Khâu thái giám xếp hàng thứ năm, Khâu lão nhà sinh đông con, làm không đủ ăn, đành cho thiến một đứa con, nhờ người đưa lên kinh thành.
May mắn thuận lợi được tiến cung, tranh đấu hai mươi năm trời, rốt cuộc thăng tiến làm thái giám coi sóc việc thu thuế mỏ bạc, địa vị xem như ngang hàng với Bố chính sứ đại nhân.
Vốn là nhà nghèo rớt mồng tơi, Khâu gia cũng cậy thế, nhờ đó mà trở nên khá giả hơn. Khâu thái giám vì thế mà tâm tình vô cùng phức tạp, một mặt mong muốn người nhà được sống sung túc, một mặt lại canh cánh trong lòng việc mình bị thiến, luôn cho rằng cả nhà họ Khâu đều nhờ cái vật dưới hông của lão mà trở nên giàu có, thật khiến lão càng nghĩ càng tức không chịu được, vì thế mỗi lần nhìn thấy anh em cháu chắt của mình thì sắc mặt đều trở nên vô cùng khó coi, chẳng qua trên đời cũng có một số việc chỉ có thể dựa vào người trong nhà~
Khâu thái giám nói
-Cha à, ta từ Vân Nam có mang theo một ít thổ sản, cha cho người đem về nhà đi, khoan hãy dùng vội, đợi qua ba, năm năm nữa rồi từ từ mua ruộng, mua nhà, mua cửa tiệm.
Khâu lão vừa nghe liền biết con lão quả thật vu cáo hãm hại người khác đòi năm mươi ngàn lượng, Khâu lão tuy tham tiền, nhưng vốn sinh trưởng từ thôn quê, hãy còn rất chất phát, đành than:
-Thằng chó con này.
-Cha
Khâu thái giám có chút mất vui nói:
-Ta chẳng phải sớm nói với người rồi sao, đừng gọi ta là “chó con” nữa có được không, cha nói xem, ngoài việc sinh ra ta, đặt cho ta cái tên khó nghe, người còn làm được gì cho ta?
Khâu lão vội vàng đáp:
-Được rồi, được rồi, không gọi tên đó nữa, không gọi nữa.
Thầm nghĩ “vừa nãy không phải gọi ngươi chó con ngươi mới nhận ta hay sao, giờ lại không cho gọi, chó con a, tâm ý ngươi, người làm cha như ta giờ cũng nhìn không thấu rồi…”