Chương 157: Tên lính đánh thuê gian manh
Hoàng hôn buông xuống, trên bến kênh đào ngoài thành Hàng Châu có mấy ngàn người vây lại xem, ngay cả thương nhân, khách lữ hành đều lên bờ xem cảnh náo nhiệt. Hai mươi sáu tên đánh thuê áo xanh bị đánh gãy chân, đánh gãy sống mũi bị người dân đứng xem vây đen vào giữa. Họ dùng đá, đất, nước dơ bẩn, thức ăn thừa ném xuống, hắt xuống không ngừng, tiếng chửi, tiếng hô đánh rộ cả lên.
Trong đám người vây xem có một người phu xe có vẻ là lão làng đứng bên những người ném đá, tạt nước bẩn nói:
- Đừng đánh đừng đánh, đánh bọn chúng sẽ trả thù đấy, nhìn xem là được rồi.
Những tên đánh thuê này co lại thành một cụm chỉ cầu mong đá đừng đập vào đầu. Nghe những lời người phu xe nói, đột nhiên có khí thế, một tên hung hãn dùng tay che đầu, ngẩng đầu nhìn thẳng lên người phu xe kia nói to:
- Ta nhớ ngươi rồi, ngươi dám đánh ta, sớm muộn gì ta cũng tính sổ với ngươi......
Chưa nói hết lời uy hiếp, một cục đá nện xuống ngay giữa miệng hắn, đánh gãy hai chiếc răng cửa, máu chảy đầy miệng.
Người phu xe kia cũng sợ mặt không còn chút máu kêu lên:
- Không phải ta, ta không đánh.
Những lời này vừa dứt, liền có một trận cười nhạo, có người cố ý bỡn cợt nói:
- Phu xe Minh lão lục, những người đánh thuê mà lão cũng dám đánh, Minh lão lục lão gan thật đấy.
Lúc này ánh mặt trời đã tắt, người không là người, vốn không phân biệt được ai với ai, nhưng có người vừa gọi tên đã làm lộ Minh lão lục, những người đi đánh thuê có thể không nhớ người đánh hắn mà lại nhớ kỹ tên của người phu xe là Minh lão lục.
Minh lão lục chen qua đám người, một mình đứng sững sờ cảm thấy tai vạ sắp ập xuống người hắn. Đámngười đánh thuê sẽ điên cuồng tìm hắn để trả thù, vậy là sẽ không có bến tàu nào lão có thể làm việc được, không chỉ có bến tàu mà toàn bộ thành Hành Châu này cũng không có chỗ nào lão có thể sống yên ổn. Nghĩ đi nghĩ lại, lão về thu dọn hành lý, trong đêm dẫn theo vợ con theo hướng Giang Bắc, chạy đến chỗ anh họ hắn ở Từ Châu tìm nơi nương tựa.
Trương Nguyên đương nhiên không biết là giữa dàn hợp xướng hô đánh lại còn có một khúc đệm nhỏ như vậy, hắn đang hỏi tên đánh thuê bị trói bên cọc gỗ vài lời. Tên này bị trói ở đây được xem là may mắn rồi, không bị gãy chân, không bị tẹt mũi, cũng không bị ném đá, không bị dính những đồ dơ bẩn. Tên hư hỏng này thấy đồng bọn kêu gào thảm thiết từ cách đó vài trượng, hai chân run run, mất hết ý chí kiên cường thành thật hồi đáp:
- Tiểu nhân không biết là ai trả ba mươi lượng bạc cả, chắc bọn Hắc Bát ca biết.
Trương Nguyên hỏi :
- Tên nào là Hắc Bát?
Tên thiếu niên hư hỏng ủ rũ nói:
- Là người bên má trái có nốt ruồi màu đen đó.
Đứng ở bên Trương Nguyên, Tần Dân Bình nghe được, ra lệnh quân lính ngăn không cho dân chúng ném đá nữa, hỏi qua một lát, bèn lôi được tên nốt ruồi đen ra. Hắn chính là một trong năm tên bị Mục Kính Nham đâm chặt đứt xương sống mũi hồi nãy, là thủ lĩnh đám đánh thuê ở Hàng Châu, lúc này máu mũi chảy mà vẻ mặt còn tỏ vẻ hung hãn, căm tức nhìn Trương Nguyên nói:
- Ngươi là ai?
Trương Nguyên hỏi:
- Là ai đã đưa cho ngươi ba mươi lạng bạc để chờ ở đây đánh gãy chân Trương Nguyên?
Tên Hắc Bát kia nheo mắt nhìn đánh giá Trương Nguyên vài lần nói:
- Hóa ra ngươi là Trương Nguyên.
Trương Nguyên hỏi:
- Ngươi biết ta sao?
Hắc Bát nói:
- Không biết, nhưng thuê có nói tuổi và dung mạo ngươi, chỉ có điều ta không ngờ......
Máu mũi chảy vào miệng, hắn không có cách nào nói tiếp được.
Trương Nguyên nói:
- Đừng thay người khác gánh tội, ngươi không có bản lĩnh đó, nói đi, ai mướn ngươi hành hung ta?
Hắc Bát ngậm chặt miệng không há nửa lời, Tần Dân Dân ra lệnh cho binh lính đánh, đợi hắn bị đánh vài cú rồi Trương Nguyên mới ngăn lại, nói:
- Không muốn nói nạy cũng không ra, để đưa vể phủ nha Hàng Châu thẩm vấn.
Rồi đưaTần Dân Bình qua một bên, nói:
- Làm phiền Tần huynh bẩm báo lại với Chung công công một tiếng, nói vốn ta muốn đến bái kiến Chung công công, nhưng không ngờ xảy ra sự việc này, cho nên phải đi bái kiến Án Sát ti Trương đại nhân trước đã.
Tần Dân Bình không nói lời nào, dẫn theo hai binh lính đi liền, số binh linh còn lại canh chừng hai mươi bảy tên đánh thuê, chờ Tri phủ Hành Châu phái người đến. Nơi bến thuyền xảy ra một trận ẩu đả lớn như vậy, lính tuần sớm đã cấp báo lại sự việc cho Tri phủ Hàng Châu Ân Đình Xu.
Trương Nguyên trở lại mui thuyền, Trương Nhược Hi không rõ lắm chuyện gì đang xảy ra, thấy đệ đệ trở vào vội vàng hỏi đầu đuôi mọi chuyện. Trương Nguyên nói:
- Tỷ tỷ đừng lo, nếu đệ đoán không lầm thì chuyện này là do tên Diêu Tụng Côn sai khiến bọn đâm thuê chém mướn đến đánh cho đệ tàn phế, ít nhất là làm cho ta không tham gia được cuộc thi phủ vào tháng tới.
Trương Nhược Hi nói:
- Tên Diêu Tụng Côn này đã bị nhốt vào trong lao tù mà còn muốn hại người, thật đáng ghét.
Trương Nguyên nói:
- Diêu Phục có đường huynh làm quan ở kinh thành, nên Tri phủ Thiệu Hưng Từ Thời Tiến cố ý bao che Diêu Phục, trì hoãn kết án. Nếu chuyện lần này đúng là Diêu Phục gây ra thì ta có thể mượn việc này hoàn toàn chấm dứt vụ án.
Trương Nhược Hi cảm thấy lo lắng:
- Tiểu Nguyên, đệ còn nhỏ, về sau phải chuyên tâm đọc sách để đi thi, không nên gây ra những chuyện phiền toái không cần thiết.
Trương Nguyên vâng vâng đồng ý, trong lòng nghĩ: “ Ta còn nhỏ nhưng ý chí không nhỏ, sinh ra trên đời phải có chí tiến thủ, nếu muốn tiến tới làm nên sự nghiệp thì không thể quá gìn giữ hòa khí, thể nào cũng phải đắc tội với người ta. Nếu muốn làm người tốt thì ta chẳng thà đi theo Lưu Tông Chu tiên sinh nghiên cứu học vấn, đợi đến ba mươi năm sau nước mất nhà tan, sẽ cùng đại huynh Trương Đại vào núi sống ẩn cư, viết bộ ''Di dân chuyên trứ mộng ức “ , , chứ tìm kiếm sự chuyển thế làm gì. Điều đó là mong muốn của ta sao?
Dân chúng vây xem rất kiên nhẫn, trời đã tối cũng không chịu giải tán. Họ muốn biết những tên đánh thuê này sẽ bị xử lý như thế nào. Phía đông chân trời trăng tròn lanh lảnh của ngày mười lăm đã bắt đầu mọc, Ân Tri phủ phái binh phòng Điển lại dẫn mười mấy sai nha nhanh nhẹn chạy đến bến tàu.
Lúc đầu họ tưởng bọn đâm thuê chém mướn này và người thổ ty đã xảy ra xung đột, hỏi chi tiết mới biết, là bọn chúng đi đánh người không xong, ngược lại còn bị người ta đánh cho tàn phế.
Tên Hắc Bát kia có một người anh họ làm trưởng nha dịch họ Hà, Hắc Bát có thể đánh người thành nghiệp ở thành Hàng Châu này, vì có biểu huynh đỡ đầu. Khi có chuyện xảy ra binh phòng còn chưa tới mà trưởng nha Hà đã chạy đến rồi, nhìn thấy biểu đệ Hắc Bá bị đánh thảm thương, xương mũi bị chặt đứt nhìn thiếu chút nữa là không nhận ra, cả giận nói:
- Ai xuống tay ác độc vậy?
Hắc Bát rất giảo hoạt, gã không nói Trương Nguyên mà chỉ vào Mục Kính Nham nói:
- Chính tên đọa dân này đánh tiểu dân, hắn ỷ mình có võ nghệ cao cường hành hung đánh người.
Mục Kính Nham đứng bên Trương Nguyên, nghe Hắc Bát nói như trách móc trong lòng có chút chột dạ. Dân đen có vị trí hèn mọn thấp kém, bình thường không dám tranh chấp, có lý cũng phải nhịn. Mục Kính Nham tuy có võ nghệ cao cường cũng giống như những người thấp kém phải nhịn nhục để sống, tuy có Trương Nguyên là chỗ dựa nhưng thấy sai dịch đến vẫn hốt hoảng.
Tên trưởng nha chỉ liếc Mục Kính Nham một cái rồi nhìn vào Trương Nguyên, tên Đọa dân râu vàng này chắc chắn là nô bộc của tên thiếu niên thư sinh này.
Thiếu niên thư sinh này giống con cháu quý tộc, tên trưởng nha không dám hành động thiếu suy nghĩ, hỏi Trương Nguyên:
- Ngươi là người phương nào, vì sao lại dung túng nô bộc hành hung?
Dân chúng vây xem rất nhiều, tên trưởng nha họ Hà cho rằng Trương Nguyên có không ít nô bộc, nên mới đánh cho Hắc Bát một trận thảm hại như vậy.
Truong Nguyên thấy tên trưởng nha này cố ý muốn bao che cho tên Hắc Bát, nên chẳng buồn nói nhiều, cười lạnh nói:
- Đám đánh thuê này làm điều xằng bậy, ta phái người hầu giáo huấn hắn một chút có gì không đúng?
Tên trưởng nha nghe giọng điệu Trương Nguyên cứng rắn, mạnh mẽ liền đi lại phía Hắc Bát hỏi lại lịch của Trương Nguyên thế nào. Hắc Bát được thuê để đối phó với Trương Nguyên thì phải hiểu rõ Trương Nguyên là người thế nào.
Hắc Bát nói:
- Là người ở huyện Sơn Âm, họ Trương, cha hắn chẳng qua chỉ là một tên đồng sinh, làm quan cửu phẩm ở tỉnh lẻ.
Tên trưởng nha vừa nghe xong liền nổi giận. Nếu Trương Nguyên là con cháu của quan lại quyền cao chức trọng thì chỉ có cách trách Hắc Bát có mắt không tròng, nhưng thì ra Trương Nguyên chỉ là con trai của một tên quan cửu phẩm nhỏ nhoi, vậy mà dám ở Hàng Châu đánh biểu đệ của hắn ra nông nổi này, điều này làm cho Ha trưởng nha tức giận hết sức.
Nhưng hắn cũng là một người làm việc rất cẩn thận, nói với mấy bổ khoái đứng bên:
- Bắt lấy tên Đọa dân râu vàng lại hỏi cung.
Trương Nguyên nghiêng cúi đầu nói với Mục Kính Nham:
- Mục thúc, tên nha dịch này kết cấu với bọn đánh thuê này làm việc xấu, nếu bọn cúng dám bắt người, ngươi không cần lo lắng gì cứ việc đánh cho ta.
Mã Khoát Tề nắm đoạn mái chèo đi tới, cả giận nói:
- Bọn sai dịch các ngươi, không trói đám đánh thuê này lại giải về nha môn, còn chờ gì nữa?
Tên trưởng nha nghe Trương Nguyên nói sẽ đánh cả bọn hắn, , liền giận dữ nhìn Mã Khoát Tề nói:
- Bọn thổ dân các người không được ở đây gây trở ngại cho việc truy bắt phạm nhân của ta.
Đoạn lệnh cho đám bổ khoái đi cùng nhanh chóng xông lên bắt giữ Mục Kính Nham, còn hắn rút ra dây thiết xích nhảy tới trước.