Chương 246: Gánh tội thay

Tặc Đạo Tam Si
Nguồn: truyenfull.vision
Lão không hề cảm thấy con trai mình hành xử thái quá mà chỉ trách tên Phạm Sưởng thân thể suy nhược bị cảm nắng dẫn đến chết bất đắc kỳ tử, giờ lại đến vu oan giá họa cho Đổng gia, lão nói: - Phạm Sưởng tuy chết ở đây nhưng trên người nó không có vết thương nào. Chuyện này không có gì to tát, cùng lắm chỉ đền bù chút tiền, bắt một tên gia nô gánh tội chịu đánh mấy chục trượng là xong. Nhưng Đổng Tổ Thường đến tiền cũng không muốn đền, y nói: - Phụ thân, chúng ta không thể tỏ ra yếu thế trước bọn điêu dân này được, có ai nhìn thấy người của Đổng thị ta bắt Phạm Sưởng? Bọn họ hoàn toàn là đoán mò rồi vu cáo. Y lại nói tiếp: - Phụ thân cũng biết rồi đấy, vụ này chắc là do tên tiểu tử Trương Nguyên xúi bẩy, bảng cáo thị ngày trước cũng chắc chắn là âm mưu của hắn. Đang nói chuyện thì Hoàng Quốc Đỉnh và một số thuộc quan gõ cửa bước vào. Đông Kỳ Xương liền cho rằng bọn điêu dân đã được đuổi đi chứ không ngờ Hoàng Quốc Đỉnh lại muốn tới bắt con trai của lão là Đổng Tổ Thường đến phủ nha. Lão vừa sợ vừa tức giận đến nỗi không nói nên lời, còn Đổng Tổ Thường kêu lên như phát điên: - Muốn bắt ta đến phủ nha hả, đừng có mơ! đừng có mơ! Hoàng Quốc Đỉnh vội vàng giải thích nói: - Xin lão sư chớ tức giận, đây chỉ là cái kế để che mắt thôi, bằng không không thể nào giải tán đám dân chúng đang vây quanh căn nhà này được, Tổ Thường huynh tuyệt đối sẽ không có chuyện gì đâu, học trò có thể đảm bảo. Đổng Kỳ Xương thở phào, nói: - Hoàng phủ tôn, tiểu nhi nếu bị bắt ra khỏi cổng lớn rồi giải về phủ nha như vậy thì Đổng mỗ còn mặt mũi nào nữa! Hoàng Quốc Đỉnh bối rối nói: - Không chỉ có đám đàn bà con gái của Phạm thị khóc lóc mà còn có rất nhiều dân chúng và sinh đồ, ba đứa cháu của Trương Túc Chi ở Sơn Âm đều đến cả. Bọn họ đến là có chuẩn bị trước rồi, gây rối về cái chết bất đắc kỳ tử của Phạm Sưởng , học trò cũng rất khó xử. Hiện tại ở phủ nha có một đám sinh đồ đang kiện cáo, ở đây lại có hàng ngàn dân chúng bao vây dinh thự, nếu bỏ qua chỉ sợ lớn chuyện thôi. Đổng Kỳ Xương nói: - Lũ điêu dân kia hắt nước bẩn vào Đổng thị, Hoàng đại nhân đều tin cả sao, cái chết của Phạm sinh đồ cứ một mực vu cáo lên đầu tiểu nhi, trên đời này có còn vương pháp nữa không? Hoàng Quốc Đỉnh thầm nghĩ: “ Đổng lão sư lão còn không làm được gì huống chi ta, nếu ta cứ bỏ mặc không quản đám người bao vây tòa nhà, lát nữa nếu xảy ra chuyện gì ai thì chịu trách nhiệm”. Y nói: - Lão sư, vậy hãy để học trò dẫn hai người hầu từ quý phủ đi ra ứng phó một chút, người cảm thấy thế nào? Đổng Kỳ Xương nhắm mắt lại, nghe tiếng ồn ào huyên náo ngoài cổng, sau một lúc lâu nói: - Cũng được, cứ dẫn hai người đi, Tổ Thường, mau chọn hai người chịu đòn thay để Hoàng Phủ tôn dẫn đi. Đổng Tổ Thường tuy rằng tức giận không chịu nhưng cũng đành phải tìm người gánh tội thay, hỏi đám gia nô có ai xung phong nhận việc này nhưng không ai lên tiếng trả lời. Đổng Tổ Thường cả giận nói: - Đúng là nuôi một đám rác rưởi, ai đi ta thưởng một trăm lượng bạc. Những gia nô này ngày thường ỷ vào thế lực của Đổng thị ức hiếp hàng xóm láng giềng, ai cũng đều có tiền của cả, ai đời nào vì một trăm lượng bạc mà đi chịu đánh thay, hơn nữa không chừng bị lưu đày sung quân, há chẳng phải thê thảm hay sao. Cho nên không ai dũng cảm tự nguyện, chợt có Uông Đại Chùy thủ hạ của Ngô Long lớn tiếng nói: