Chiều tối ba huynh đệ Trương Thị đến tửu gia trên bờ uống rượu với Phạm Văn Nhược. Năm nữ tử này đều ở lại trên thuyền nấu cháo, làm vài món ăn với nhau. Mục Chân Chân khá giỏi nấu nướng, chỉ có điều là không tinh tế được như Vương Vi. Tố Chi và Lục Mai chưa từng nấu nướng bao giờ, chỉ vào góp vui mà thôi.
Mục Chân Chân tuy không khéo ăn nói nhưng Vương Vi lại khá thân thiết với nàng. Vương Vi rất biết nhìn người, trong số ba thị tỳ của tam huynh đệ Trương Thị thì có thiếu nữ đọa dân này là hồn nhiên chất phác nhất.
Ánh tà dương rơi xuống ngoài những dãy núi ở bờ tây hồ Tiết Điến, bầu trời vẫn sáng rõ, ánh nắng chiều như đổ lửa, phủ kín nửa bầu trời. Bọn Vương Vi đã dùng xong bữa tối, trời nóng nực như vậy, bắt buộc phải tắm gội. Trên thuyền có sẵn hai thùng tắm, dùng riêng cho nam và nữ. Nhóm Mục Kính Nham, Năng Trụ thì không cần, họ nhảy xuống sông tắm là khoái nhất.
Vương Vi tắm rửa xong rồi đi ra, mái tóc dài còn ẩm ướt phủ xuống tận eo. Tấm áo vải sạch sẽ vừa thay xong còn chưa kịp thắt eo, rộng rãi thoải mái theo bước chân, càng làm cho nàng thêm vẻ yêu kiều. Gương mặt chưa hề tô phấn sáp nhưng đẹp như tranh. Nàng đảo mắt nhìn quanh, tư thái xinh đẹp quyến rũ khiến cho bọn Tố Chi và Lục Mai phải thầm ghen tị.
- Vi Cô, Vi Cô, chim chóc bên bờ hồ nhiều quá, Vi Cô xem này…
Tiểu đồng tóc dàitên gọi Tiết Đồng kia từ sau giờ ngọ không thấy bóng dáng đâu, lúc này lại chạy xồng xộc đến, cầm theo một xâu chim, có đến hơn chục con, gồm chim chìa vôi, hoa mai tước, tiểu đậu tước…Cậu ta đứng dưới gốc cây liễu giơ cao xâu chim lên cho Vương Vi nhìn, tất cả là do cậu tự dùng ná để bắn.
Vương Vi hơi sẵng giọng:
- Mặt trời chưa lặn thì ngươi không biết đường mà về đúng không. Ngươi bắn nhiều chim thế để làm gì?
- Vi Cô đừng quở trách con, con có thứ rất lạ cho cô xem đây.
Tiết Đồng cười hì hì, đặt xâu chim lên mặt đất. Rồi như làm trò ảo thuật, trong tay cậu lại xuất hiện thêm một cành sen với nụ hoa sắp nở, không ngờ là sen tịnh đế.
Vương Vi vui vẻ nói:
- Sen tịnh đế Côn Sơn đó ư, ngươi hái được ở đâu vậy?
Tiết Đồng nói:
- Ở ngay bên hồ thôi ạ, mà chỉ có mỗi cành này thôi.
Vương Vi nói:
- Hoa còn chưa nở, thật tiếc quá.
Thấy được sen tịnh đế Côn Sơn là điềm lành, điềm báo may mắn. Tương truyền vào cuối thời nhà Nguyên, đệ tử Cố A Anh của đạo nhân nổi tiếng Dương Thiết Nhai lấy được dị chủng từ Thiên Trúc, phải kỳ công chăm chút mãi mới thành, vô cùng khó khăn. Thế mà bên bờ hồ Tiết Điến này lại có sen Tịnh Đế dại, thật là điều hiếm hoi lạ thường.
Vương Vi nói:
- Tiểu đồng, đem hoa lại đây cho ta.
Tiết Đồng liền ném cành hoa sen Tịnh Đế về phía mui thuyền. Vương Vi nhanh tay nhanh mắt, giơ tay lên đón ngay được cành hoa, giơ lên ngắm nghía. Mục Chân Chân đứng bên cạnh thầm phục Vương tỷ tỷ quả là người rất nhanh nhẹn.
Xâu chim dưới chân Tiết Đồng đột nhiên ngọ ngoạy. Tiếng chim trong vắt, giống như đang kêu: “xin tha mạng, xin tha mạng….”
Tiết Đồng nói:
- Có một con chim còn chưa chết.
Nói rồi cậu định lấy chân dẫm lên, Vương Vi vội ngăn lại:
- Dừng lại.
Nàng hỏi Mục Chân Chân đang đứng ngay bên cạnh:
- Chân Chân, ngươi thử nghe xem con chim này đang kêu gì vậy?
Mục Chân Chân cười nói: