Chương 3: Cờ bịt mắt
Trương Ngạc nghe Trương Nguyên nói muốn đánh cờ, bèn hỏi:
- Mắt ngươi đã khỏi rồi sao?
Trương Nguyên đáp:
- Vẫn chưa khỏi.
Trương Ngạc trợn tròn mắt, nói:
- Mắt còn chưa khỏi, làm sao mà đánh cờ với ta?
Trương Nguyên hỏi ngược lại:
- Chẳng lẽ Tam huynh chưa từng nghe qua chuyện bịt mắt chơi cờ hay sao?
Bịt mắt chơi cờ cũng còn có thể gọi là cờ mù (cờ mồm. cờ mù – cờ tưởng), mắt không nhìn vào bàn cờ, mà chỉ dựa vào miệng nói và tính toán, trò này cần phải có trí nhất cực tốt.
Trương Ngạc cảm thấy hứng thú:
- Ngươi học được cách đánh cờ mồm rồi sao?
Trương Nguyên “ừ” một tiếng, Vũ Lăng ở bên cạnh thì sững người: “thiếu gia học đánh cờ mồm hồi nào vậy. Những ngày qua thiếu gia căn bản còn không sờ đến quân cờ, bất kể là cờ tướng hay là cờ vây cũng không hề chạm vào.”
Trương Ngạc cười nói:
- Giới tử! Có hơn hai tháng không gặp, người lại trở nên kiêu ngạo như thế, dám đánh cờ phân thua thắng với ta. Ha ha, ngươi đừng quên là cờ tướng, cờ vây của ngươi đều là học từ ta đấy nhé.
Trương Ngạc nói không sai, cờ tướng, cờ vây của Trương Nguyên đều nhờ theo học với Trương Ngạc. Trương Ngạc vô cùng thông minh, các loại nhạc cụ thổi hay đàn dây, nhịp trống hát ca, xóc đĩa đánh bài, đủ loại ăn chơi trác tác đều học qua là biết, học nữa lại rất tinh thông. Đối với cờ tướng, trước kia Trương Nguyên chưa từng thắng được Trương Ngạc, ngay cả chuyện cầm hòa cũng rất hiếm khi.
Giọng điệu Trương Nguyên hết sức bình thản, nói:
- Lúc này khác, lúc khác khác. Tam huynh chỉ cần nói là có muốn đánh hay không thôi.
Trương Ngạc cũng cảm thấy lời lẽ, giọng điệu của Trương Nguyên có chút khác thường, đưa mắt dò xét Trương Nguyên một lần nữa, rồi cất tiếng cười mà hỏi:
- Có phải gần đây kiếm được bí kíp cờ tướng, học được vài chiêu hay không? Đó là “mộng nhập thần cơ” hay là “bách biến cờ tướng phổ”?
Thấy Trương Nguyên không hề biến đổi sắc mặt, cũng chẳng có vẻ gì là xấu hổ giống như bị lật tẩy cả, Trương Ngạc cũng đoán không ra hắn dựa vào đâu. Gã liền ngoảnh đầu lại dặn dò:
- Vương Khả Xan, ngươi chạy về gọi bọn tiểu đồng nhanh chóng mang bộ cờ tướng đến đây cho ta.
Nói xong gã lại hỏi Trương Nguyên:
- Ngươi nói cần hai người đọc sách cho ngươi nghe là đọc sách gì?
Trương Nguyên nói:
- Đương nhiên là tứ thư ngũ kinh, bát cổ thời văn rồi.
Trương Ngạc phát ra một tiếng “khục” giống như bị sặc, sau đó bật cười to, vừa cười vừa nói:
- Giới Tử! Ngươi được lắm, mắt bị hỏng rồi mới nghĩ đến chuyện đọc sách, muốn đi thi tú tài rồi đây, ha ha ha ha, cười chết mất thôi.
Trương Nguyên vẫn dửng dưng không nói gì, chỉ lặng nghe Trương Ngạc cười hô hố.
Trương Ngạc cười một lúc, đoạn nói:
- Được, nếu ngươi đánh cờ thắng được ta, thì từ ngày mai ta sẽ phái hai người tinh thông chữ nghĩa đến nghe ngươi sai phái. Muốn đọc gì thì đọc, cho đến khi nào mắt ngươi khỏi thì thôi, như vậy được chưa.
Nói đến đây, Trương Ngạc dừng lại một chút, liếc xéo sang tên tiểu hề nô Vũ Lăng đang đứng bên cạnh Trương Nguyên, nói tiếp:
- Còn nếu ngươi thua, thì phải giao Vũ Lăng cho ta. Ha ha! Tên tiểu tử này bướng bỉnh lắm. Nó làm ta thích.
Giữa thời tiết nóng nực mà Vũ Lăng nghe lạnh suốt sống lưng, bên chỗ Tây Trương, các công tử thiếu gia cũng lưu luyến tiểu đồng lắm. Trương tam công tử được mười sáu tuổi rồi, sợ rằng cũng đã học được vài trò quấy phá. Vũ Lăng kêu lên:
- Không được, không được! Thiếu gia ngàn vạn lần chớ nhận lời.
Trương Nguyên cười cười, nói:
- Tam huynh, là huynh nói muốn xem chiếc khăn bịt mắt của ta trước mà, nếu ta thua thì chỉ tặng cho huynh cái khăn xanh bịt mắt này thôi, không có thứ gì khác cả. Nếu Tam huynh không muốn đấu, thì xin phiền nhường lối, ta phải về rồi.
Hắn rất hiểu tính cách của Trương Ngạc, nên vẫn giữ sự bình ổn giống như người đang câu cá, chẳng sợ Trương Ngạc không mắc câu.
Trương Ngạc tức đến mức bật cười:
- Ta lấy khăn bịt mắt của ngươi làm gì? Ngươi định rủa cho mắt ta bệnh hay sao, đáng giận! Thật sự đáng giận!
Suy nghĩ một lát, gã lại nói:
- Cũng đành, dù sao ta có thắng rồi, ngươi cũng không thể làm chủ chuyện giao Vũ Lăng cho ta. Mẫu thân ngươi sẽ đến từ đường mà khóc lóc kể lể, nói Tây Trương bắt nạt Đông Trương. Như vầy đi, nếu ta thắng thì sẽ ném khăn bịt mắt của ngươi xuống sông, từ giờ về sau không cho phép ngươi đeo khăn bịt mắt nữa, cái bộ dạng bịt khăn của người khiến ta nhìn thấy là muốn nổi giận. Phải rồi, nếu là ván cờ hòa thì phải đánh lại, phân định thắng thua mới thôi.
Trương Nguyên gật đầu, nói:
- Vậy được, quyết định như vậy đi.
Vũ Lăng đỡ Trương Nguyên ngồi xuống lại tảng đá xanh lớn bên dưới bàn đá, nói nhỏ:
- Thiếu gia, cậu đánh cờ tướng không lại người ta đâu. Bây giờ mặt trời lại chói chang như thế này, tháo khăn bịt mắt xuống không tốt đâu.
Vũ Lăng chẳng tin là thiếu gia biết chơi cờ mồm, cho dù có biết, cũng không thắng được Trương Ngạc.
Tiếng bước chân vang lên trên cầu. Tính tình của Trương Ngạc vốn nóng nảy, nên việc mà gã dặn dò đời nào đám người dưới dám chậm trễ, chỉ lo mà chạy tới. Chiếc bàn cờ bằng gỗ trắc, cùng với những quân cờ bằng gỗ được khắc chạm hai mặt, còn có hai chiếc ghế ngồi đánh cờ bằng gỗ mun, có tay vịn, có đệm lót, nhanh chóng được bày ngay ngắn bên dưới cây cầu bằng đá cuội trắng.
Trương Ngạc cười khinh khích ngồi xuống bên bên phải bàn cờ, Vũ Lăng cũng đỡ Trương Nguyên ngồi xuống bên kia.
Trương Nguyên rất hiểu những nước cờ của Trương Ngạc, sở trường dùng pháo, tiến công linh hoạt, những nào là pháo đầu, pháo nghịch hay pháo thuận, đều có hỏa lực rất mạnh, nhưng phòng thủ thưa thớt. Lúc trước Trương Nguyên bị tấn công đến mức chẳng có khả năng phản đòn, cho nên không nắm bắt được sơ hở trong phòng ngự của Trương Ngạc. Còn bây giờ đương nhiên khác rồi.
Trương Nguyên, mắt bịt khăn xanh, từ từ mở miệng nói:
- Binh bảy tiến một.