Chương 325: Lý Bạch, Đỗ Phủ cũng khen ta

Tặc Đạo Tam Si
Nguồn: truyenfull.vision
Vương Vi xấu hổ vô cùng, nàng vốn định bảo Tiết Đồng mang con Hắc Vũ Bát Ca kia về U Lan Quán, nhưng nàng không nghĩ Trương Nguyên đến đây nhanh vậy. Mới đây nàng bị Lý Khấu Nhi giễu cợt, lúc này lại nghe con Hắc Vũ Bát Ca lớn tiếng kêu những gì đã học vẹt được, chẳng khác nào phơi bày nội tâm của nàng cho mọi người biết nên nàng xấu hổ vô cùng, miễn cưỡng nói: - Con Bát Ca kia lại gây ồn ào nữa rồi, Vấn lão mời vào, ba vị Trương tướng công mời vào. Trương Ngạc cười lên một tiếng " Haaa", con vẹt Bát Ca làm sao mà tự biết nói như thế được, Trương Ngạc biết rõ ràng là nó học vẹt, cười nói: - Chim này sao có thể nói một câu dài đến như vậy, xin chào Vi Cô tìm quân cờ. Trương Ngạc liên tưởng không tệ liền nói ngay: - Không phải tìm quân cờ, có phải là xin chào Vi Cô tìm Trương Giới Tử không? Mặt Vi Cô đỏ bừng bừng, Trương Ngạc biết mình đoán đúng nên cười to nói: - Vương Tu Vi cùng ba huynh đệ chúng ta lên thuyền đi xa, lại chỉ yêu thương đệ đệ Trương Giới Tử của ta, thực làm ta vô cùng ghen tỵ đấy. Vương Vi mặt đỏ đến mang tai, sẵng giọng nói: - Yến Khách tướng công, chớ nên nói năng lung tung. Uông Nhữ Khiêm đang nhìn Trương Nguyên từ trên xuống dưới, chắp tay nói: - Vị này chính là người đã làm cho Hoa Đình Đổng Hàn Lâm thân bại danh liệt Trương Giới Tử đấy ư? Trương Nguyên nghe giọng điệu của vị Huy Châu danh sỹ này có điểm không bình thường, nói: - Tại hạ thì có tài cán gì mà khiến cho Đổng Hàn Lâm thân bại danh liệt chứ. Tại hạ vừa ở Đạm Viên nghe Tiêu Thái Sử nói một câu rất hay: “ỷ thế hiếp đáp người, như áng mây che lấp mặt trời, không bao lâu ánh sáng mặt trời sẽ lộ ra", nếu Đổng Hàn Lâm là người hiền sĩ trong sạch thì dù có bị phỉ báng cũng nên tự hiểu .. Mây làm sao che khuất mặt trời, Uông tiên sinh nghĩ có đúng không? Uông Nhữ Khiêm trong lòng cười lạnh, gật đầu nói: - Trương Công tử nói rất đúng, mây bay làm sao có thể che lấp mặt trời. Vương Vi cảm thấy không ổn... Nàng biết Uông Nhữ Khiêm và Đổng Huyền Tể có giao tình rất tốt. Nàng thấy lúc này y đang nhìn Trương Nguyên như châm chọc khiêu khích, vội hỏi: - Uông tiên sinh, Vương Vi mời Giới Tử tướng công đến là có chuyện muốn nhờ, các vị không nên nói chuyện khác.... Hãy nghĩ ra biện pháp giúp tiểu nữ vượt qua cửa ải khó khăn này, mời vào trong an tọa. Trương Nguyên nghe Vương Vi nói vậy trong lòng cảm thấy không vui, hóa ra tên Uông Nhữ Khiêm này cũng được Vương Vi mời đến giúp. Nếu Vương Vi có thể mời được Huy Châu đại danh sĩ giúp nàng hóa giải phiền toái thì còn mời Trương Nguyên đến làm gì. Nhìn vào mặt của đại danh sĩ Huy Châu liền nói: - Tu Vi cô nương đã có Uông tiên sinh tương trợ....Vậy không cần tại hạ cống hiến sức lực rồi, chúng ta nên cáo từ, Đại huynh, Tam huynh chúng ta đi thôi. Không phải Trương Nguyên giận dỗi gì mà hắn cảm thấy Vương Vi đã có người trợ giúp thì hắn sẽ không nhúng tay vào. Hắn không có nhiều thời giờ rỗi đến vậy.