Chương 327: Giá họa đại danh sĩ (2)

Tặc Đạo Tam Si
Nguồn: truyenfull.vision
Vũ Lăng đi phía sau, quay đầu lại mắng: - Ngươi mới là kẻ đê tiện, kẻ nhát gan, đồ rùa đen rút đầu! Uông Nhữ Khiêm thấy không làm gì được huynh đệ Trương Nguyên, liền cười lạnh nói với Lý Tuyết Y: - Trương thị huynh đệ gọi đây là hỗ trợ sao? Ha ha, bọn chúng mượn tên của ta đánh người, nghĩ có thể vu cáo hãm hại ta sao? Không được đâu. Ta về Tân An, huynh đệ Trương thị đánh người rồi trở về Quốc Tử Giám. Những tên hậu duệ của Tề Vương đồng ý bỏ qua như thế ư, chúng sẽ gây phiền phức cho các ngươi, các ngươi gặp đại họa đến nơi rồi! Lý Tuyết Y nghe Uông Nhữ Khiêm nói cũng rất có lý, liền có chút bận tâm, đôi mi thanh tú của nàng nhíu lại nhìn Vương Vi nói: - Tu Vi, hay khuyên Trương Nguyên không cần đánh người nữa có được không? Vương Vi nói: - Tỷ tỷ yên tâm, Giới Tử không phải là người chỉ biết nhìn trước mà không ngó sau đâu, nếu hắn đồng ý giúp ta nhất định sẽ giúp tới cùng, cho dù có gặp phiền toái gì cũng không lùi bước để chúng ta bị ức hiếp đâu. Uông Nhữ Khiêm làm vẻ hết giận nói: - Tu Vi cô nương, cô thật sự là hồng nhan tri kỉ của hắn, tốt lắm, tốt lắm, đúng là mỏi mắt mong chờ. Cảnh chiều hôm thâm trầm, mai trúc sum suê tươi tốt, Tiết Đồng tay cầm cung đứng trên thang ở cạnh tường, một tay đè cành trúc thăm dò xem trước sân có bao nhiêu kẻ đầu gấu đang đập cửa, hận đến mức ngứa cả răng muốn lấy cung bắn cho chúng một phát, quay đầu lại thấy nhóm người Trương tướng công đã đến, lúc này người hầu hô lớn: - Huy Châu đại danh sĩ Uông Nhữ Khiêm ở đây. Nhìn thấy một đám người cầm côn bổng trong tay đi ra, Tiết Đồng rốt cục cũng không nhẫn nại nỗi nữ, lấy ra một viên đá nhỏ nhằm thẳng bắn "Băng" một tiếng trúng ngay đầu của một tên đầu gấu. Kẻ đầu gấu kia chỉ cảm thấy đầu đau nhức, choáng váng một lát, đưa tay lên sờ thử, đưa ra thấy có máu tươi chảy ra, vừa sợ vừa giận kêu to lên: