Chương 329: Không kết bạn với người không có đam mê (1)
Có đến hơn ba mươi người con cháu Tề Vương tụ tập ở trước cửa Tương Chân quán, mười tên trước đó bị bọn Tiết Đồng, Phùng Hổ đánh cho mặt mũi bầm dập cũng có trong số đó. Đám phế vương thứ dân và lưu manh vô lại này đã chuẩn bị đầy đủ, mỗi tên tay cầm côn bổng, nổi giận đùng đùng, không ngừng dùng côn gõ, dùng chân đá, đập phá cửa để chui vào. Danh sĩ Huy Châu Uông Nhữ Khiêm không màng toàn thân đau đớn, được hai người hầu dìu lấy, đứng ở dưới một gốc cây mai quan sát. Y muốn nhìn thấy vận xui của ba huynh đệ Trương thị. Chỉ cần Trương Nguyên thê thảm hơn y thì trong lòng hắn sẽ được an ủi, cảm thấy lần này bị đánh cũng đáng.
- Rầm rầm rầm
Mấy tên phế vương thứ dân cầm đầu vừa phá cửa vừa hét:
- Mở cửa, mở cửa!
- Còn không mở cửa ta sẽ thiêu chết các người!
Cửa chính mở toang, một tên đang đá tới tấp vào cửa bị hụt chân, ngã nhào vào bên trong, ngực đập xuống đất, giãy dụa không đứng dậy được. Ngoài cửa mấy tên phế vương thứ dân chỉ nghe thấy tiếng “nhao nhao”. Đó là tiếng rút đao ra khỏi vỏ, tức thì lưỡi đao sáng lóa lên, rồi có tiếng quát:
- Hung đồ từ đâu đến, dám phóng hỏa hành hung ở Nam Đô!
Đám phế vương thứ dân ở trước cửa Tương Chân quán đều kinh sợ: Y phục Phi Ngư thêu Xuân Đao, đây là cẩm y vệ!
Mũ nhọn, y phục màu nâu, giày da trắng, đây là sai dịch Đông Xưởng!
Trong chốc lát, trước cửa lặng ngắt như tờ.
Uông Nhữ Khiêm đứng một bên cũng trợn tròn mắt, không hiểu là chuyện gì, tại sao Tương Chân quán lại xuất hiện nhiều cẩm y vệ và sai dịch đến thế?
Liễu Cao Nhai đi ra, giọng nói không cao không thấp, vừa đủ để mọi người có mặt ở đây nghe thấy:
- Không cho bất cứ người nào rời khỏi đây, báo tên lên đây!
Mười lực sĩ cẩm y vệ và mười sai dịch Đông Xưởng nhanh chóng chặn ở hai đầu, lưỡi đao sắc bén trong tay phản chiếu ánh đèn sáng lóa lên, bọn phế vương thứ dân luôn bắt nạt kẻ yếu lập tức hoang mang, tên cầm đầu liên tục chắp tay thi lễ:
- Đại nhân, là tiểu nhân đợi Tề Vương tông thất, việc này...
- Im miệng!
Liễu Cao Nhai quát:
- Tôn phủ có lũ vô dụng các ngươi sao? Hai trăm năm trước đã bị phế làm thứ dân còn dám tự xưng là hoàng tộc tôn thất!
Hai trăm năm nay, nhánh con cháu hậu bối này của Tề Vương bị phế ngày càng sa đọa, sau đó không còn được mấy người biết chữ, ngay cả đặt tên cũng không theo tôn ti vai vế. Bây giờ những tên này chỉ biết bọn chúng là thế hệ sau của người con thứ bảy của thái tổ cao hoàng đế, còn nữa, cũng biết rằng đặt tên phải mang theo bộ thủ ngũ hành, còn lại là không hề biết gì cả. Bọn chúng sống lâu dài với tầng đáy xã hội nhưng lại ham ăn biếng làm, ngoài việc ỷ thế tổ tông ức hiếp người lương thiện, gian xảo vơ vét tài sản ra thì không có bản lĩnh nào khác. Lúc này bị Liễu Cao Nhai lớn tiếng quát mắng thì cả đám trợn mắt há mồm, hoảng sợ nhìn nhau, hèn hạ bỉ ổi bị rơi vào đường cùng, nên đâu có thể nói cứ con vua thì được làm vua. Liễu Cao Nhai nói:
- Từng người báo tên lên đây, bắt đầu từ ngươi.
Ông ta nói rồi chỉ vào tên cầm đầu, ngay lập tức tên này liền chắp tay trước ngực mà báo danh:
- Tiểu nhân Chu Do Giáo.
Liễu Cao Nhai trước đây đã nghe Trương Nguyên nhắc nhở qua, mấy tên phế vương thứ dân này đặt tên phạm húy. Bách tính thường dân e là thực sự không biết Chu Do Giáo là ai, nhưng Liễu Cao Nhai là trưởng ban thất phẩm của Đông Xưởng, lại từng được Trương Nguyên nhắc qua, há lại không biết Chu Do Giáo chính là tên gọi của đương kim Hoàng trưởng tôn, ông cười lạnh rồi ra lệnh cho Cẩm y vệ bắt lấy “Chu Do Giáo”. Chu Do Giáo kêu lên:
- Tiểu nhân phạm phải vương pháp gì!
Liễu Cao Nhai nói:
- Đợi lát nữa đến phủ nha Ứng Yêu ngươi sẽ rõ. Lôi đi!
“Chu Do Giáo” đành bó tay chịu trói, những phế vương thứ dân còn lại thì nơm nớp lo sợ, lần lượt tiến lên trước báo danh. Liễu Cao Nhai lần lượt trói mấy tên “Chu Hậu Chiếu”, “Chu Đại Quân”, “Chu Tuyên Trấn” này lại, những người còn lại đều bị đuổi đi. Những tên phế vương thế dân lúc đến vô cùng hùng hổ nhưng lúc này thì lại mặt xám mày tro mà đi.
Thị lực của Trương Ngạc rất tốt nên sớm đã nhìn thấy Uông Nhữ Khiêm ở dưới gốc mai. Thấy Uông Nhữ Khiêm muốn đi liền vội tiến lên phía trước ngăn lại:
- Uông đại danh sĩ, sao lại đi rồi, không vào trong uống chén trà sao?
Thần sắc Uông Nhữ Khiêm xám xịt, đầu tiên là y mất hết khả năng chống đỡ, chỉ cảm giác toàn thân đau đớn, đứng cũng không vững mà phải nhờ hai người đầy tớ đỡ lấy, cúi đầu không rên một tiếng, khập khiễng đi đến phố Sao Khố, trong lòng vô cùng uể oải. Nữ lang và nô tỳ của các nhà gần đấy vây xem rất nhiều. Trương Ngạc nói với Liễu Cao Nhai:
- Đây chính là đại danh sĩ Uông Nhữ Khiêm ở Huy Châu, muốn nhân cơ hội người khác gặp nguy nan nạp Vương Vi cô làm thiếp, vui sướng khi nhìn thấy người khác gặp khó khăn, loại tri thức bất lương như vậy đúng là vô sỉ.
Trương Đại nói:
- Chuyện hôm nay sẽ lan truyền rất nhanh, để xem đại danh sĩ Huy Châu còn mặt mũi nào mà học đòi văn vẻ không!
Các nữ lang đứng xem bên cạnh lúc này cũng lần lượt đến hỏi thăm Lý Tuyết và Vương Vi, nhất thời í éo tố cáo với Cẩm y vệ những việc vơ vét tài sản phế vương thế dân xảo trá làm thường ngày, thỉnh cầu nghiêm trị giúp cho. Liễu Cao Nhai cung kính nói với Trương Nguyên:
- Trương công tử, tại hạ muốn đến Ứng Yêu phủ nha một chuyến, công tử yên tâm, bọn này có ăn gan hùm cũng không dám lại đến quấy rối đâu.