Trương Xã thủ có thể nói là việc nhà, việc nước, mọi việc đều bận tâm.
Những con sóng ở hồ Bàng Công được ánh nắng chiếu vào lấp lánh, đêm trước mưa to hồ đầy nước, hoa cỏ bên hồ cũng xanh tươi hơn, bên kia hồ Bàng Công, đình đài lầu các của Giới viên ở phía xa xa, trong ánh bình minh trông như Bồng Lai tiên cảnh.
Lão Tạ thấy Trương Nguyên tới đây sớm như vậy, càng cho rằng thư sinh trẻ tuấn tú kia là người Giới Tử thiếu gia rất yêu quý, liền bẩm báo:
- Giới Tử thiếu gia, vị Vương công tử kia sáng sớm hôm qua ra ngoài, trở về trước trưa, sau đó không ra ngoài nữa.
Trương Nguyên cười cười, nói:
- Cứ để tùy nàng ấy ra vào là được.
Cùng Vũ Lăng đi một mạch vào Mai Hoa thiền, cửa chính vẫn đóng, Vũ Lăng gõ cửa, Tiết Đồng mở cửa rất nhanh, thi lễ với Trương Nguyên nói:
- Chào buổi sáng Trương tướng công.
Không đợi Trương Nguyên mở miệng hỏi đã nói:
- Nữ lang nhà tiểu nhân đang ở cửa sau bên đình câu cá, có cần tiểu nhân đi gọi không?
Trương Nguyên cười nói:
- Lư Hương đình đúng không, ta tự đi tìm cô ấy.
Chào hỏi Diêu thúc vài câu rồi đi vào cửa sau thiện phòng.
Tiết Đồng ngô nghê đi theo Trương Nguyên, bị Vũ Lăng giật lại một cái, lúc này mới tỉnh ngộ, dừng bước "Hì hì" cười, nhìn Vũ Lăng nói:
- Tiểu Vũ ca, huynh cao lớn hơn thật nhiều.
- Thật à?
Vũ Lăng mừng rỡ, từ tháng chạp năm ngoái lần đó bị Vân Cẩm chê lùn, Vũ Lăng vô cùng đau đớn, cũng chú ý rèn luyện thân thể, bình minh mỗi ngày Trương Nguyên bắt đầu luyện Thái Cực Quyền, nhảy cao, chạy bộ, Vũ Lăng cũng luyện cùng, hy vọng cao hơn một chút, năm nay Vũ Lăng mười bảy tuổi, bộ dạng mà vẫn còn giống trẻ con thì thật là mất mặt.
Tiết Đồng chân thành nói:
- Thật, ít nhất phải cao bằng một khối đậu hủ.
Một khối đậu dày gần một tấc, Vũ Lăng vui vẻ nói:
- Tiết Đồng ngươi có thể bắt chim được rồi, nhãn lực tốt, nhìn chuẩn, ta cũng cảm giác mình cao lớn hơn, Tiểu Vũ ca dẫn ngươi đi mua điểm tâm ăn.
Trong lòng Vũ Lăng rất vui vẻ.
Tiết Đồng nói:
- Huynh mặc kệ thiếu gia rồi hả?
Vũ Lăng cười nói:
- Thiếu gia chỉ quan tâm đến Vi Cô thôi, không cần ta, ta ở bên cạnh ngược lại còn thấy chướng mắt, đi xa một chút mới tốt.
Tiết Đồng "Ồ" một tiếng, cầm cung trong tay, đi theo Vũ Lăng ra vườn.
Dưới đình Lư Hương có một cái ao, nước hồ yên tĩnh thâm sâu, bên kia bức tường tre chính là Mai Hoa thiền, bên phải có cây cầu nhỏ và những đám mây đang giăng lại, ngồi ở đình, nghe chim tước trên núi Tiểu Mi hót líu lo, còn có thanh âm khẽ khẽ của suối chảy lúc trầm lúc bổng, rất yên tĩnh, rất yên tĩnh.