Trương Nguyên thầm nghĩ: "Tỷ tỷ tin tức linh thông thật, là tỷ phu tiết lộ rồi." Nói:
- Tỷ tỷ tới thư phòng ở Tây lầu trước chờ đệ, đệ sẽ xuống nói chuyện với tỷ ngay.
Đôi mày liễu của Trương Nhược Hi dựng ngược lên:
- Đệ vẫn còn điềm tĩnh được ư.
Chưa nói hết lời, Trương Nguyên đã bước nhanh lên Nam lầu, Trương Nhược Hi đành phải tới thư phòng ở Tây lầu chờ, thấy Mục Chân Chân đang ở trong phòng viết chữ, lúc này đã đặt bút xuống đứng dậy, liền hỏi:
- Chân Chân, ngươi cũng biết chuyện Vương Vi sao?
Mục Chân Chân ở trong thư phòng đã nghe được tiếng thiếu gia và Đại tiểu thư nói chuyện bên giếng, đang nhấp nhỏm, Đại tiểu thư quả thực liền tiến vào hỏi nàng, mặt đỏ lên, không dám thở một tiếng, vô cùng bất an.
Trương Nhược Hi thấy bộ dáng gấp gáp của Mục Chân Chân, lại mỉm cười, nói:
- Được rồi, đừng lo lắng, ta không làm khó dễ ngươi nữa, đợi ta thẩm vấn tiểu Nguyên, nhất định bắt nó phải khai ra.
Mục Chân Chân nhẹ nhàng thở ra, lại nghe Đại tiểu thư lại nói:
- Chân Chân, hiện tại ngươi cũng là người của tiểu Nguyên, cũng phải quản nó, để nó làm bậy như vậy sao được!
Mục Chân Chân mặt lại đỏ bừng, nói:
- Đại tiểu thư, thiếu gia người không có làm bậy đâu, không làm chuyện gì sai, thật đó.
Trương Nhược Hi nói:
- Mặc kệ thật hay giả, tí nữa ta tự hỏi nó.
Trương Nguyên rất nhanh đã tới rồi, cười hì hì, hỏi:
- Lý Thuần, Lý Khiết hai chúng nó đi đâu rồi?
Trương Nhược Hi nói:
- Không cần chú ý lung tung, nói, chuyện Vương Vi là chuyện gì, hiện ở nơi nào?
Nàng là người chăm sóc đệ đệ từ nhỏ.
Trương Nguyên còn chưa mở miệng, Thỏ Đình từ cạnh cửa thò đầu ra nói:
- Thiếu gia, Tây Trương Liên Hạ tỷ tỷ nói Bắc viện Đại lão gia kêu thiếu gia đến hỏi.
Tiểu Thạch Đầu chạy vào nói:
- Thiếu gia, Tông thiếu gia hỏi khi nào tới phủ học nói chuyện với chư sinh.
Tụ tập Long Sơn xã tuy rằng kết thúc, nhưng đại bộ phận Hàn Xã xã viên chưa rời khỏi Sơn Âm, hôm qua ở Thiệu Hưng phủ học đã hẹn tổ chức ba ngày bàn luận văn chương, luận bát cổ bài văn, luận việc thiên hạ.
Trương Nguyên nói với tiểu Thạch Đầu:
- Nói với Tông thiếu gia, trước giờ Tỵ một khắc ta sẽ đến.
Giờ mới là canh ba giờ Thìn.
Tiểu Thạch Đầu vâng một tiếng rồi đi.
Trương Nhược Hi tức giận nói:
- Trương Xã đầu, đệ bận rộn quá nhỉ.
Trương Nguyên cười hì hì nói:
- Không còn cách nào khác, lệnh đệ đại tài, người tài giỏi luôn có nhiều việc phải làm mà.
Nói với Mục Chân Chân:
- Chân Chân, ngươi thay ta nói chuyện Vương Vi cho tỷ tỷ, cứ nói đi.
Dứt lời, đi ra cửa Đông Trương gặp tộc thúc tổ Trương Nhữ Lâm.
Trương Nhược Hi bật cười, nói với Mục Chân Chân:
- Chân Chân ngươi nói đi sao Trương Nguyên lại càng ngày càng bại hoại thế này hả?
Mục Chân Chân mím môi cười, Trương Nhược Hi hỏi, Mục Chân Chân kể qua chuyện kết giao của Trương Nguyên và Vương Vi, Trương Nhược Hi nói:
- À ừm, nhiều gian nan giống như kể chuyện truyền kì vậy, Vương Vi kia đẹp như vậy, so với ngươi thì thế nào, Chân Chân?
Mục Chân Chân vội hỏi:
- Hầu gái sao có thể sánh bằng!
Trương Nhược Hi nói:
- Vương Vi ở Giới Viên phải không, ta đi xem, Chân Chân theo ta.
Mục Chân Chân lại lộ ra vẻ mặt căng thẳng khó khăn, Trương Nhược Hi cười nói:
- Yên tâm, Vương Vi cũng không phải ngoại thất của Lục lang ta, ta sẽ không làm gì nàng đâu.
- Ngồi đi.