Chương 371: Du viên kinh biệt (1)

Tặc Đạo Tam Si
Nguồn: truyenfull.vision
Huệ Tương thấy Trương Nguyên, răng trắng lóe sáng trong bóng đêm, vui mừng nói: - Trương tướng công đến rồi, nữ lang nhà tiểu nữ vừa mới nói Trương tướng công sáu ngày nay không tới. Bữa tối nha, ăn cơm gạo Hoa Bạch, thơm ngào ngạt, thức ăn có canh đậu phụ, sữa đậu đỏ, thịt xào ớt xanh, còn có một con cá, câu được ở trong hồ này đấy, hấp ăn rất ngon. Chỉ hướng ao nước dưới Lư Hương đình. Trương Nguyên vui vẻ nói: - Là Vi Cô nhà ngươi câu sao? Giỏi thật. - Không phải Vi Cô. Huệ Tương hì hì cười nói: - Vi Cô dùng hoa làm mồi thì sao câu được cá chứ! Là Tiết Đồng dùng giun làm mồi câu. Lại nói: - Vi Cô mấy ngày nay rất bận, đọc sách, viết chữ, ngày nào cũng không có thời gian rảnh. Trương Nguyên "Ồ" một tiếng: - Ta đi xem nàng ấy bận rộn cái gì. Đi vào Mai Hoa thiện phòng, Diêu thúc đang ở dưới hành lang pha trà, Tiết Đồng ngồi giữa cửa phòng của Vương Vi mượn ánh sáng của ngọn đèn trong phòng, tay cầm một con dao nhỏ gọt cái gì đó, nhìn thấy Trương Nguyên, Tiết Đồng "A" một tiếng nhảy người lên, Trương Nguyên xua xua tay, Tiết Đồng liền mím môi không lên tiếng. Trương Nguyên đứng ở trước phòng, thấy phía trước cửa sổ có một chiếc bàn, một chiếc đèn ngọc lưu ly, Vương Vi ngồi trước bàn, quay lưng về phía cửa, mặc chiếc áo dài, tóc dài mềm mại buông xõa, eo thẳng, khuỷu tay phải đặt lên bàn. Trương Nguyên vừa mới cất bước đi vào, cô liền phát hiện ra, đôi mắt sáng lên, cười nhẹ nhàng, kêu một tiếng: - Giới Tử tướng công. Gác bút lông bằng lông thỏ cầm trong tay lên nghiên đồng, đứng dậy, áo vải lay động, yểu điệu. Trương Nguyên cười nói: - Vốn muốn dọa cho nàng giật mình, ai ngờ nàng lại cảnh giác vậy. Vương Vi nói: - Tiểu nữ đang chép sách, nếu như làm tiểu nữ sợ, vậy lại viết hỏng một trang giấy rồi. Trương Nguyên cúi người thấy bản thảo của Từ Vị thi văn bày trên bàn, một bên là trang giấy Vương Vi đang chép, bên cạnh còn có một bản chép xong rồi, không ngờ đã chép đến quyển thứ ba rồi. Chữ tiểu Khải đầu nhỏ, nhẹ nhàng thanh thoát xinh đẹp, Trương Nguyên nhìn mấy tờ giấy không hề xoá và sửa cái gì, đây cũng không phải chỉ là mấy trăm chữ mấy ngàn chữ, chép sách mấy vạn chữ mà không có lỗi gì, không xoá và sửa, điều này rất hiếm thấy, không khỏi tán thưởng. Vương Vi lại cười nói: - Giới Tử tướng công chớ khen, tiếu nữ đã lãng phí không ít giấy. Nói xong, từ trong hòm sách ở bên kia lấy ra một ít giấy, ước chừng hơn mười tờ, đều là giấy viết sai rồi vứt đi, có tờ đã viết kín rồi, chỉ vì cuối cùng bị lỗi, liền trở thành phế thải, rất đáng tiếc. Trương Nguyên nói: - Tu Vi chăm chỉ quá, "Lan đình tập tự" đều có chỗ bổ sung những chữ thiếu, nàng cũng không phải là đang làm bài thi, xoá và sửa một chút ngại gì, chữ sai thì gạch đi là được, nếu không thì ngày mai ta cho người mang thư hoàng (thứ dùng để tẩy xóa chữ viết bằng mực) đến. Vương Vi nói: - Không cần, dù sao cũng rảnh, tiểu nữ nhìn chỗ xoá, sửa cảm thấy chướng mắt, trong lòng không thoải mái, cho nên sao chép rõ ràng, cũng coi như luyện chữ thôi, đúng không? Trương Nguyên "Hừm" một tiếng, thầm nghĩ: "Tu Vi vẫn còn là một người theo chủ nghĩa hoàn mĩ, điều này cũng không dễ hầu hạ." Tiết Đồng bưng trà lên, nữ lang Vương Vi liền dẹp gọn quyển sách trên bàn và mấy tờ giấy gọn vào để lấy chỗ đặt chén trà. Trương Nguyên thấy dưới mấy trang giấy có một quyển sổ cũ màu vàng, cầm lên xem, trên quyển sổ có năm chữ được viết bằng tay "Long Môn trướng đồ giải", kinh ngạc nói: