Nhưng nghĩ lại, phải chăng lúc trước không nên đắc tội với Đổng Kỳ Hưng và Uông Nhữ Khiêm. Trương Nguyên thầm nghĩ: "Ta vẫn sẽ làm y hệt như ban đầu, ta muốn cố gắng hướng về phía trước nên không thể làm vừa lòng tất cả mọi người được, nếu đi đâu cũng làm cái đuôi của người khác, giấu tài, vậy cho dù một ngày kia có thể lăn lộn đến địa vị cao, nhưng một chút sắc bén cũng không có thì chỉ là cái xác không hồn mà thôi.”
Mục Chân Chân thấy bên kia bình phong thiếu gia trằn trọc đã lâu rồi vẫn còn chưa ngủ , liền nhẹ giọng kêu:
- Thiếu gia.
Trương Nguyên đáp:
- Chân Chân chuyện gì vậy?
Mục Chân Chân nói:
- Thiếu gia cứ thoải mái đi, không nên suy nghĩ nhiều, nghỉ ngơi sớm một chút.
Trương Nguyên "Ừ" một tiếng, một lát sau, nói:
- Chân Chân, đến bên ta.
Mục Chân Chân vội vàng hạ giọng nói:
- Thiếu gia, không được, thái thái dặn dò tiểu nữ không thể để cho thiếu gia... Cái đó, đề phòng tổn hại tinh thần, ảnh hưởng cuộc thi.
Trương Nguyên cười “híc” lên một tiếng, mẫu thân thật sự rất quan tâm mình , việc này cũng muốn quản, thảo nào mấy ngày này Mục Chân Chân mỗi đêm từ sớm đã nằm ngủ ở bên kia, nói:
- Tướng tại ngoại, quân mệnh hữu sở bất thụ, Chân Chân qua đây.
Mục Chân Chân "ư" một tiếng, không thể tuân lệnh của Trương mẫu Lã thị rồi, mặc tiểu y, trần trụi đi tới, thân mình cao gầy lúc này chỉ giống như con mèo nhỏ tiến vào chỗ Trương Nguyên, bị Trương Nguyên ôm vồ ôm lấy, cô run rẩy nói:
-Thiếu gia, ngày mai phải đi thi nữa.
Trương Nguyên đưa tay chộp tới trước bộ ngực đẫy đà của cô, nói:
- Không phải là sáng mai thi, mà là rạng sáng ngày hôm sau.
Mục Chân Chân bất an nói:
- Thiếu gia, sẽ tổn hại thần khí đó.
Trương Nguyên cười nói:
- Không có chuyện đó, nếu không không tổn hại thần mà ngược lại càng có tinh thần, Chân Chân không cảm thấy sao?
Thiếu gia luôn hùng biện có lý, Mục Chân Chân không lên tiếng, thân mình dần dần nóng lên dưới sự âu yếm của thiếu gia, kêu lên.
Trương Nguyên xoay người lên trên, tên đã trên cung, cúi người bên tai cô hỏi:
- Chân Chân, nàng có muốn không?
Mục Chân Chân chần chừ một chút, thành thành thật thật đáp: "Ừ, muốn.
Ẩm ướt, mở ra, đón nhận.
Trường khu trực nhập, chi kết liên lý, điên loan đảo phượng, khúc tận vu phi, tận hứng tình ái là phương pháp tốt nhất để giảm bớt áp lực.
Đêm nay Trương Nguyên ngủ rất ngon. Tiếng chuông buổi sáng của thành Hàng Châu gióng làm tỉnh giấc, mở mắt đã nhìn thấy đôi mắt xanh thẳm của Mục Chân Chân đang nhìn hắn, nói:
- Thiếu gia, còn sớm, ngủ thêm chút nữa đi.
Trương Nguyên mỉm cười nói:
- Tốt, vậy nàng ngủ cùng ta.
Mục Chân Chân cảm thấy thiếu gia không an phận rồi, vội đáp:
- Không được, không được, thật sự không được.
Rồi trốn đi.
Trương Nguyên cười ra tiếng, nói:
- Ta không phải không biết kiềm chế như vậy, ừ, ta cũng không ngủ nữa, giờ cảm thấy tinh thần rất tốt, ngủ tiếp có khi lại mơ mơ màng màng. mưa đã tạnh rồi ư, tốt lắm, ông trời phù hộ, lúc đi thi đừng mưa.
Trương Nguyên thức dậy, luyện hai lần Thái Cực Quyền ở đầu thuyền, sau đó đem một chiếc lò đất nhỏ ra, nhóm lửa nấu cơm, Mục Chân Chân tủm tỉm cười đứng một bên nhìn, cũng không giúp đỡ.
Vương Bính Lân thức dậy đi ra, "HAAA" một tiếng nói:
- Giới Tử đã bắt đầu luyện tập, ta cũng luyện.
Hoàng Tôn Tố, Trương Đại, Kỳ Bưu Giai ở thuyền bên cạnh cũng mỗi người một cái bếp lò đang thổi lửa nấu cơm. Rạng sáng vào trường thi hương, phải tới nửa đêm giờ Tuất mới ra, gần một ngày một đêm, nếu chỉ ăn điểm tâm nguội, lại không có nước ấm uống, sẽ rất khó chịu, chắc chắn khi viết văn bị ảnh hưởng, nếu khoa trường cho phép mang bếp lò vào, có thể làm chút đồ ăn nóng ăn đương nhiên càng tốt.
Chỉ có Nghê Nguyên Lộ, ngại bếp lò bẩn, nói:
- Ta chỉ ăn bánh nguội nước lã, ta cũng đã luyện tập nhiều ngày rồi.
Văn Mạt muốn nói câu gì đó, nói cái gì bây giờ, trời lạnh rồi trời lạnh rồi, mùa thu đẹp.
Trương Thiên Công thật sự không chơi đẹp, mùng tám tháng tám hôm đó, ban ngày vẫn sáng sủa đấy, chập tối đã bắt đầu tí tách mưa rồi. Nhưng đối với các thí sinh mà nói, tuy rằng trời mưa sẽ có chút không tiện, nhưng trận mưa này cũng không phải ở mình chỗ ai, tất cả mọi người đều bất tiện, cũng không sao. Cần một hoàn cảnh công bằng, chỉ cần công bằng, mặc cho có tồi tệ thế nào cũng có thể chịu.