Chương 6: Sự nông cạn trên trang sách

Tặc Đạo Tam Si
Nguồn: truyenfull.vision
Biết được Trương Nguyên thật sự nghe sách, Phạm Trân và Chiêm Sĩ Nguyên không còn dám qua loa nữa, đều giữ vững tinh thần thay phiên nhau đọc bài. Sau một nửa canh giờ cả hai đã đọc xong quyển thứ nhất của “Xuân thu kinh truyện tập giải”. Trương Nguyên mời hai vị tiên sinh ở lại dùng cơm trưa. Hai người Phạm, Chiêm kiên quyết từ chối, nói rằng giờ mùi buổi trưa sẽ lại đến đọc sách cho Giới Tử thiếu gia. Yến Khách công tử đã dặn dò, hai người không dám chậm trễ. Tâm tình của Trương Nguyên rất thoải mái. Gần hai tháng nghe sách, sáng nay là lần vui nhất. Trước kia hai người Trương thái và Vũ Lăng đọc rất miễn cưỡng, từ ngữ lại đọc sai nhiều. Trương Nguyên vừa nghe lại vừa phải đoán, rất hao tâm tổn sức. Bây giờ thì rất tốt, có hai vị Phạm, Chiêm đọc vừa nhanh lại dễ hiểu. Bây giờ mới nghe qua một lần mà đã có thể nhớ được toàn bộ từng từ từng trang của quyển thứ nhất, tất cả rõ ràng như hiện ra trước mắt. Trương Nguyên thầm nghĩ: - Hai người Phạm, Chiêm là đồng sinh nên học vấn không thấp, ít ra tứ thư ngũ kinh đã từng đọc qua một lần. Như vậy xem ra kỳ thi tú tài của thời Đại Minh không phải là dễ dàng, tương đương với sinh viên đại học thời sau. Mấy ngày sau đó, hai người Phạm Trân và Chiêm Sĩ Nguyên cứ một ngày hai lần đi vào phủ Trương Nguyên để đọc “xuân thu kinh truyện tập giải” cho Trương Nguyên. Một ngày đọc được hai cuốn. Có khi đọc xong một quyển, thấy vẫn còn sớm, Trương Nguyên liền thỉnh giáo một vài vấn đề khó hiểu với hai người Phạm, Chiêm. Đọc sách mà có vấn đề để hỏi thì sẽ hiểu rõ sách đọc hơn. Điều khiến cho Phạm Trân và Chiêm Sĩ Nguyên ngạc nhiên là: thiếu niên Trương Nguyên khi trích dẫn nguyên văn kinh truyện luôn thuận miệng đọc ra một hơi mà có rất ít câu chữ bị sai. Ngoài việc thỉnh giáo ý nghĩa bài học, Trương Nguyên còn hỏi hai người Phạm, Chiêm một chút về thời sự, luật lệ, phong tục, kế sinh nhai. Môn khách thường bên trên thì qua lại với quan lại thân sĩ, bên dưới thì qua lại với người buôn bán nên hiểu biết rộng, từng trải nhiều. Nói chuyện cùng với bọn họ có thể hiểu được rất nhiều điều mà trên sách vở không thể biết rõ được. Đây là điều Trương Nguyên cần có. Thật ra Trương Nguyên năm tuổi kia còn khá ngây thơ, biết quá ít sự tình. Hiện tại mặc dù hắn đã biết khá nhiều sự kiện lịch sử lớn, như là “cuộc chiến Tát Nhĩ Hử”, rồi “tam đại án cung đình nhà Minh”, “cuộc chiến giữa Hoạn đảng và Đông Lâm”. Nhưng những chuyện trên giấy đều chỉ là nông cạn. Chiều dài của lịch sử là do rất nhiều chuyện nhỏ từ từ gom lại mà thành. Nếu như không thể giải thích căn cơ đầy đủ mọi việc ở thế gian thì làm thế nào có khả năng làm mọi việc suôn sẻ ở thời kỳ này, chưa nói đến việc trổ hết tài năng? Phạm Trân là người khéo nói, nói chuyện về bài học rất thú vị. Còn Chiêm Sĩ Nguyên không nói nhiều, nhưng những gì nói ra lại rất sâu sắc. Ví dụ như ông ta nói “vận mệnh xấu, đắc Tam Tây”, ý nói là quan lại ở ba vùng Sơn Tây, Giang Tây, Thiểm Tây không tốt. Vùng đất ở Sơn Tây, Thiểm Tây cằn cỗi, dân tình lại hung hăng dũng mãnh, phát sinh ra việc chống nộp thuế. Còn Giang Tây thì người nhiều đất ít, nhiều người phải ra ngoài mưu sinh. Thầy tướng số, thầy xem tướng, thầy phong thủy ở hai kinh mười ba tỉnh đều là người Giang Tây. Nhưng lại khó mà thu thuế của bọn họ được. Nghe Chiêm Sĩ Nguyên nói đến Tam Tây, Trương Nguyên thầm nghĩ: - Lúc này Lý Tự Thành và Trường Hiến Trung của Thiểm Tây có lẽ cũng được sinh ra rồi. Hai vị đại sát tinh này dường như là cùng thời với ta.