Chương 317 “Em muốn làm thế nào?”

Thi Thi
Nguồn: tamlinh247.biz
Lãnh Phú Cường bị sự việc của Lâu Yến Vy và Bạch Hồng Hoa liên luỵ, cũng tạm thời bị đình chủ để xử lý, tiếp nhận điều tra.

Sau khi Lâu Yến Vy xem xong tin tức trên mạng, chỉ cười lạnh một tiếng, sau đó một người một ba lô trên lưng yên lặng rời khỏi nhà họ Lục. Cô không thể làm phiền đến Tô Lan Huyên. Lúc này Tô Lan Huyên đang thảo luận với Lục Đồng Quân làm thế nào để giúp Lâu Yến Vy, vẫn chưa biết người đã rời đi rồi. Tô Lan Huyên nhận thấy trên mạng không có ai nói giúp Lâu Yến Vy và Bạch Hồng Hoa, cảm thấy việc này thật kỳ lạ. “Lục Đồng Quân, anh có thể tra ra ai là người đăng tin không?” Tô Lan Huyên tin tưởng sẽ không phải Lãnh Phú Cường. Nếu như Lãnh Phú Cường thật sự làm như vậy thì sẽ không đợi tới tận bây giờ. Mà nếu sự việc bại lộ, anh ta cũng không có lợi lộc gì.” Hai tay Lục Đồng Quân đặt trên bàn phím đối chiếu địa chỉ IP vẻ mặt nghiêm túc, đã tra ra được rất nhanh. “Lan Huyên, lại là ở ngoại thành” Lục Đồng Quân suy nghĩ: “Trước đó Tô Hạo Trần biến mất ở vùng ngoại thành, sau đó chuyện của Lâu Yến Vy và Bạch Hồng Hoa bị đưa ra ngoài, e là việc này chỉ có người đó mới làm được.” “Lệ Quốc Phong?” Tô Lan Huyên đi đến trước bàn máy tính, nhìn vào địa chỉ IP sau đó cũng nhíu mày: “Hổ dữ không ăn thịt con, ông ta huỷ hoại Lâu Yến Vy như vậy mục đích là gì?” Hai người nhìn nhau, sau đó Tô Lan Huyên lập tức phản ứng lại. “Ông ta không huỷ hoại Lâu Yến Vy, mà là dồn Lâu Yến Vy đi lên con đường của ông ta, thân thủ của Lâu Yến Vy và Bạch Hồng Hoa rất khá, đổi với ông ta như hổ mọc thêm cánh” Tô Lan Huyên vô cùng tức giận: “Thật độc ác.” “Bây giờ anh đứ địa chỉ IP cho em đi tìm, nhưng hy vọng không được lớn” Nói không chừng người đã rời đi từ sớm rồi. Đột nhiên Tô Lan Huyên nảy ra một ý: “Ông xã, chúng ta như vậy là ở thế bị động, bị bọn chúng dắt mũi đi, chung quy lại vẫn bị trễ một bước. Sao chúng ta không chuyển từ bị động thành chủ động?” Lục Đồng Quân biết Tô Lan Huyên đã có chủ ý bèn hỏi: “Em muốn làm thế nào?” “Dẫn rắn ra khỏi hang”. Lục Đồng Quân nhíu mày: “Em định lấy thân mình làm mồi nhử?” Tô Lan Huyên cười ôm lấy cổ Lục Đồng Quân, cười xấu xa: “Ông xã, mồi của em ấy à, không hấp dẫn bằng mồi của anh. Anh hy sinh một chút, dùng nam nhân kể đụ Tần Kiều Lam đến, chỉ cần Tần Kiều Lam xuất hiện, chẳng phải tìm được Lệ Quốc Phong chỉ là chuyện dễ dàng sao?” Lục Đồng Quân dở khóc dở cười: “Lan Huyên, sao anh lại có ảo giác giống đi làm kẻ trộm thuyền vậy?” “Không phải ảo giác, anh chính là kẻ trộm thuyền” Tô Lan Huyên vỗ vai Lục Đồng Quân nói: “Việc này giao cho anh, đến lúc anh thể hiện sự hy sinh cống hiến của mình rồi”.