“Cậu bảo tớ quản lý một công ty lớn như vậy tớ không làm được.
Chân của Lục Đồng Quân không khỏe, chỉ là qua đây giúp đỡ vài việc, lúc trở về vẫn là anh ấy quản lý. Tớ định mở một cửa tiệm bán đồ trang sức thương hiệu của riêng mình. Trước mắt tớ thử mở một quán nước trước, chờ sau khi hết đợt bận này, tớ sẽ chuyển trọng tâm sang cửa hàng nhỏ của riêng mình”
Tô Lan Huyên không muốn cứ dựa mãi vào Lục Đồng Quân. Cách tốt nhất để hai người có thể hòa hợp chính là có ước mơ riêng và cùng nhau thực hiện nó.
An Nhã Hân nghe xong rất hào hứng, giống như nổi máu gà: “Tô Lan Huyên, tớ với cậu cùng làm”
“Bây giờ thì nói cho tớ nghe tại sao lại muốn ra ngoài đi làm?”
“Còn không phải là tên Lý Thái kia sao, anh ta mắng tớ là đồ sâu bọ, chỉ biết ở nhà ăn bám”
Hóa ra là bị khích tướng.
Tô Lan Huyên rót một cốc nước cho An Nhã Hân: “Gần đây Lý Thái không tìm cậu à?”
“Đừng nhắc đến nữa, đúng là cục nợ. Tớ chẳng hiểu sao người thông minh khéo léo như tổng giám đốc Lý lại có thể sinh ra người con trai như vậy nữa”
