Còn Tô Vân ở đây đã ra giá mua được đồ rồi nhưng lại chậm chạp không có đưa tiền, nhân viên công tác lập túc đi tới thúc giục, cô ta đành phải cười trừ mà nói: "Chờ một lúc, tôi gọi điện thoại xong sẽ lập tức tới."
Tô Vân đành phải gọi điện cho Chu Hoàng Long, nhưng mà máy bận. Lòng cô ta gấp như lửa đốt gọi cho Tô Đình Nghiêm nhưng lại bị tắt máy ngang.
Tô Vân nhìn thấy Tô Yên từ bên trong đi ra, nhắm mắt dõng dạc mà nói: "Tôi dắt các anh đi thanh toán, không phải chỉ là một trăm triệu thôi sao, có thể gửi gắm một chút lòng thành tới mấy bạn nhỏ ở miền núi chính là niềm vinh hạnh của tôi."