Từ lúc đầu gặp người của Ám Dạ ở bến tàu, cô đã không còn gặp lại lần nào nữa.
"Nhất định là mấy người anh em kia của tôi làm." Chu Kiệt bất chấp: "Tô Yên, cô quả nhiên nói không sai, bọn họ núp trong bóng tối chờ đợi thời cơ ra tay. Bây giờ đến cả người của Ám Dạ cũng gọi tới rồi."
"Cậu thành ra như này rồi cũng là trách nhiệm của tôi, coi như là tôi trả nợ cho cậu, sau này hai người chúng ta coi như không ai nợ ai nữa."