"Ai xui xẻo uống phải vậy?" Xa Thành Nghị vẫn còn rất hiếu kỳ.
"Lâu Doanh." Xa Thành Nghị bỗng tỉnh ngộ, nói trong sự đau khổ của kẻ khác: " Hai người các người đi với nhau từ bao giờ vậy? Cô ta cứ luôn tới kiếm chuyện với anh, còn chẳng phải là vừa khéo cho anh cơ hội à."
"Vạn Nhất à, anh có phải là đàn ông không hả? Thật sự là một bông hoa kỳ lạ đó, chẳng phải anh là thuốc giải hay sao?" Xa Thành Nghị không nhịn được mà chê bai: "Nếu như anh thật sự không được, vậy thì tôi cũng không còn cách nào. Tôi bận rồi, cúp máy trước đây”