"Bốn đứa con trai, em bỏ chạy, vậy không phải hời cho anh quá sao?" Tô Yên trừng mắt với anh, chợt nhớ ra một chuyện, nói tiếp: "Đúng rồi, trước đây ông Tần có cho em năm mươi tỷ đô la Mỹ, em không lấy bây giờ anh nợ nhiều tiền như vậy, em gọi điện thoại bảo ông Tần mang đến cứu nguy."
Tô Yên vừa nói vừa tìm điện thoại: "Em lớn như vậy rồi, ông Tần cũng chưa từng cho em được bữa cơm hay một cắc bạc nào, lần này em phải gặm ông ấy, để ông ấy cho chút máu."
Tô Yên quả thật không nhịn được cười nữa, cô mỉm cười vỗ vào tay Lục Cận Phong nói: "Anh cũng khách sáo ghê."